|
Trườn lên trườn lên từ lỗ đen ẩm mục
những lá xanh non bật mầm không kiệt sức
uống vốc trăng đầy uống ngày mới nở
khai sinh vũ hội mùa hoa
Đâm xuống đóng cọc vào hun hút bóng nâu
những rễ cái rễ con chảy máu đất ứa nhựa
hít thở hương nguồn cội đầy ứ
nức nở thân quen dù
đi qua bất ổn của hỏa hoạn hạn hán bão mưa
đi qua thời gian nhiễm độc bàn tay đào xới
Bay cao bay xa những đám mây ươn ướt xốp
không ngủ quên để rơi vào tóc chảy dòng sông
mềm váy áo em thơm khăn tay lụa
mùa xuân lạc đường giữa chợ phù hoa
Bò đi bò đi những chú kiến trên đôi chân nhẫn nại
ngọn râu vểnh chào ánh ngày ấm áp truyền vang thông điệp
những hạt cơm không để lãng phí một ngày
và em u mê quên khi dán vào môi anh
Mùa xuân bật thức...
THẠCH THẢO |