Hoa mộc miên biên giới

Chẳng hiểu sao lần nào qua biên giới 

hoa mộc miên cũng rực đỏ triền sông

rực đỏ vách núi rực đỏ tâm can   

mộc miên đỏ một trời biên viễn   

như máu tươi ròng rã ngàn năm   

 

Dưới gốc mộc miên người lính biên phòng cùng ta nâng chén    

người xa nhà rượu ngô như lửa đêm đông   

thanh vắng vẳng tiếng hoa tầm tã   

khuya khoắt như bóng ai rình rập dưới triền sông    

 

Có ai trồng mộc miên biên giới  

hay cứ biên cương cây tìm đến mọc lên   

hoa cứ máu tươi suốt ngàn năm tê tái   

cây cứ sừng sững mướt xanh cột mốc biên cương…

Nguyễn Linh Khiếu

 

Bài ca người gánh lúa

Này hạt thóc vàng

Theo ta về đi!

 

Sàn ta mới dát

Xanh rì ống bương

Theo ta về nhé

Vợ ta ngồi quạt

Hạt căng mẩy tròn

 

Này hạt nếp nương

Thương ta về nào

Nhà ta hai chái

Để dành gian trong

Vợ ta ngồi quạt

Hết mùa xe bông

 

Hãy lên vai ta

Vừa đi vừa hát

 

Hãy lên vai ta

Vừa đi vừa hát

 

Nào hạt thóc vàng

Theo ta về thôi

Kẻo trời mưa mất…

Hoàng Chiến Thắng

 

Trời đói chim

Sáng nào trên ngọn cây bò cạp nước

Trước nhà tôi

Chim cũng tụ về hót

Có người đàn ông chạy ra chửi chim:

- Hót điếc tai

Rồi ném vào chim mấy hòn sỏi vút!

 

Sáng nay chim sợ không đến hót

Vẫn người đàn ông ngó cây bò cạp nước:

- Bọn chim làm tao điếc tai

Lại ném sỏi vào hàng cây không chim...

 

Từ đó

Trời đói chim

Đôi tai người đàn bà đói tiếng hót

Cây bò cạp nước ủ rũ vì không được ăn sáng

 

Có sự im lặng làm ù tai

Có những tiếng ồn chữa bệnh điếc

Có khi nào cây đói chim mà chết

Có khi nào cây đói chim mà bỏ đi?

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh