Thế kỷ qua

Thiên niên kỷ qua rồi

Chẳng dễ gì quên Những Ngày Tháng Chạp

Bom trộn trời vào đất

Đạn trộn ngày vào đêm

Báo động, báo yên

Bà ốm không kịp sơ tán

Đêm chín lần cháu cõng xuống, cõng lên

Anh thương binh cụt chân từ Tết Mậu Thân

Một đêm chục lần tháo, lắp chân giả

Còi Nhà hát tóe lửa

Loa phát thanh thất thanh

Những lời cuối chìm trong tiếng bom…

… …

Vinh quang chiến công

Không quên đau lớn:

Hơn bốn ngàn dân thường thiệt mạng

Gần năm ngàn ngôi nhà thành bãi bom…

Người dân xóm nhỏ An Dương

Giấc ngủ nối liền cái chết

Bom B52 rải vào nửa đêm

Sớm mai thi hài xếp dọc đê Yên Phụ

Bom rơi vào bữa cơm dân làng Uy Nỗ

Xác người tung lên cùng xoong nồi, bát đũa

Căn nhà thành toang hoác hố bom

Bom rơi vào bệnh viện Bạch Mai

Giết bệnh nhân trên giường cấp cứu

Nữ bác sĩ vừa gửi xong thiếp cưới

Bom vùi, kêu cứu dưới bê tông

Người yêu nghe, đồng nghiệp cùng nghe

Tay tướp máu bới cào không cứu được…

… …

Bom đạn đã ngừng rơi

Bọn giặc trời đã tan cùng tham vọng

Khép lại mười hai cơn ác mộng

Người An Dương, Khâm Thiên

Ngơ ngác trên nền nhà cũ

Biết tìm chi giữa bốn bề gạch đổ

Khăn xô theo chiều hương khói bay.

Đến đây

Nhà báo phương Tây

Vừa chụp ảnh vừa khóc.

Qua đây

Nữ ca sĩ Mỹ trứ danh

Chẳng dám nhìn, lấy khăn che mặt

Đôi vai rung lên trong tiếng nấc!

Khép lại mười hai cơn ác mộng

Mùa xuân về cùng người sơ tán

Có bà mẹ rưng rưng trước cánh cửa nhà mình

Chữ đứa con nguệch ngoạc

Nét than viết mò trong đêm:

“ Con ghé nhà, không gặp được

Thôi, chào mẹ con đi”!

Tay run run, không thể tra chìa vào ổ khóa

Cánh cửa ơi, hiểu lòng mẹ lúc này

Màu quân phục nào vừa thoáng phố

Để mẹ nhìn như dại, như ngây!

Bao việc phải làm sau những ngày xa

Lá rụng đầy sân, ẩm mốc trong nhà

Lại xếp hàng mua rau, mua gạo...

Vẫn không quên ra vườn Bách Thảo

Không phải để xem cây:

Xác B52 chất đống

Ngỡ Gò Đống Đa mới chuyển về đây!

Rõ mặt “pháo đài bay”

Sự thật chôn vùi lời khoác lác(!)

Bên xác B52

Một phóng viên nước ngoài

Mở cassett Sony

Phỏng vấn người xem đứng cạnh:

- B52 chở bao nhiêu tấn bom?

- Điều đó chúng tôi không rõ

Chỉ biết chúng san từ đầu đến cuối phố

- B52 bay cao bao cây số?

- Điều ấy chúng tôi không rõ

Chỉ biết chúng bốc cháy từ rất cao

Chiếc nào cũng giống nhau

- B52 dài bao nhiêu thước?

- Chúng tôi không thể nào đo được

Vì không có chiếc nào nguyên

Chỉ thấy từng mảng sạm đen

Từng mảng quăn queo, rách nát

Chúng tôi hiểu B52

Không phải qua sách báo Hoa Kỳ quảng cáo

Mà qua xương máu

Của đồng đội, bà con

Qua bàn tay run rẩy xin hàng

Của những tên giặc lái…

Người phóng viên nở nụ cười mãn nguyện

Hào hứng nâng máy ảnh lên

Xin được ghi hình những người mình trò chuyện

Bên xác B52!

(Trích trường ca “Hà Nội của tôi”)

VƯƠNG TRỌNG