1 - Sau mấy bữa “ăn chay”, tối ấy ở khách sạn HaSa (TP Hạ Long- Quảng Ninh), mấy bạn trẻ bảo nhau uống chút “cay cay, nồng nồng” cho cuộc trò chuyện thêm rôm rả. Khi thanh toán tiền, một cô nhân viên khách sạn giọng ngọt như mía lùi: “Dạ, hai chai vốt-ka của các anh tổng cộng hết 394.000 đồng ạ”. Mọi người nhìn nhau tỏ vẻ ngạc nhiên. Một người như không tin ở tai mình, nói ngay: “Giá mỗi chai vốt-ka ở ngoài thị trường 50.000 đồng. Sao giá ở đây “mắc” thế hả em”? Cô nhân viên rất nhẹ nhàng: “Dạ, thưa anh, đó là giá dịch vụ chung của các cơ sở dịch vụ nhà hàng, khách sạn ở mảnh đất có di sản thế giới, mong các anh thông cảm”!

2 -  Buổi tối cuối cùng ở Hạ Long, các bạn đồng nghiệp ở một số tờ báo địa phương rủ nhau ra bờ biển đón gió, hóng mát. Sau đó, họ vào một quán giải khát ngay cạnh công viên Hoàng Gia uống bia chai Hà Nội và ăn mực nướng. Khi cô nhân viên thanh toán báo giá tổng cộng hết 1.030.000 đồng, mấy anh bạn mới... ngớ người ra. Nhìn hóa đơn, người đồng nghiệp ở báo Q. không khỏi giật mình khi chủ quán ghi rõ ràng giá cả như sau: 30.000 đồng/chai bia Hà Nội, 200.000 đồng/con mực nướng và 30.000 đồng/bao thuốc lá vi-na. Một người hỏi: “Em ơi, tại sao giá cả ở đây đắt những gấp ba, bốn lần giá thị trường như thế”? Giọng cô nhân viên ngọt như mía lùi: “Vì các anh đang ngồi bên vịnh Hạ Long là di sản thiên nhiên thế giới mà”!   

3 - Lúc trả phòng, quầy lễ tân tấp nập và  không ít người đã “giật mình thon thót” khi nhân viên thanh toán tiền... hậu phòng. Ai đã uống 1 chai nước khoáng la-vi phải trả 18.000 đồng. Ai đã ăn một gói bim bim phải thanh toán... 9.000 đồng (trong khi giá thị trường có 2.000 đồng). Tuy nhiên, giá cả dịch vụ giặt ở đây đã làm anh T.P ở báo C. “kinh hoàng” khi phải thanh toán 130.000 đồng cho... hai bộ quần áo lót của mình. “Biết thế này cứ gói gắm lại, về cho vợ giặt thì đứa con nhỏ đỡ phải mất nửa... hộp sữa ngoại”!- Anh T.P tấm tức.

Sau chuyến đi công tác ba ngày đêm ở Hạ Long, trên xe trở về Hà Nội, mọi người cùng nhau bàn tán sôi nổi về tình trạng giá cả “cắt cổ” mà bản thân mình là “nạn nhân”. Một người lên tiếng:

- Trong khi đài, báo tuyên truyền rất nhiều về chương trình kích cầu du lịch, các khách sạn, nhà hàng thi nhau giảm giá từ 30 đến 50% để thu hút khách du lịch, thì vẫn có những khách sạn, nhà hàng tăng giá như thế, là thiếu đạo đức kinh doanh!

Người khác tỏ vẻ bức xúc:

- Cái kiểu bán hàng “chặt, chém” ấy chẳng khác nào làm ăn “chụp giật”!

Một người ở độ tuổi trung niên giọng điềm đạm hơn:

- Những cơ sở kinh doanh, dịch vụ ấy đã mượn danh “Vịnh Hạ Long là di sản thiên nhiên thế giới” để trục lợi cho mình. Hành vi ấy vô hình trung đã “bôi nhọ” lên vẻ đẹp văn hóa kinh doanh đáng lẽ ra phải luôn được giữ gìn, trân trọng ở chính mảnh đất di sản này!

Còn một cô gái thì mong muốn rất hồn nhiên:

- Bọn con gái chúng em chân yếu tay mềm nên rất sợ động từ “chặt, chém”. Vậy nên, đề nghị các bác, các anh, các chị kinh doanh, buôn bán ở Hạ Long đừng “chặt, chém” nữa để lần sau chúng em còn đủ can đảm và dũng khí đến với mảnh đất di sản thiên nhiên thế giới này chứ!

THIỆN VĂN