Số nhà báo có dăm, bảy năm trong nghề lại cho rằng: Làm tin thì dễ chứ phóng sự, ghi nhanh, ký… khó lắm. Khó trong chọn chủ đề, trong khai thác tư liệu và cực khó để có thời điểm “vàng” thông tin. Còn theo những nhà báo đã có thâm niên: Làm báo không khó mà cũng chẳng dễ. Bằng chứng là ai cũng có thể viết báo và nếu bài đạt chất lượng thì được đăng trên các ấn phẩm báo chí. Song, để có đội ngũ phóng viên đủ khả năng đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ, các tòa soạn phải tuyển chọn kỹ càng. Có như vậy đội quân này mới “tả xung hữu đột” xử lý thành công những “ca khó”, những tình huống ngặt nghèo nhất.
Phóng viên phản ánh công tác chữa cháy rừng ở đèo Hải Vân, TP Đà Nẵng.
Rồi tất cả thống nhất một điều, báo chí là nghề nguy hiểm, hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Các nhà báo luôn phải có mặt ở vùng chiến sự, nơi tâm bão, rốn lũ… cơ động bằng mọi phương tiện từ máy bay đến xe ôm, thậm chí là "xe… dép", có mặt tận nơi để lấy tư liệu, ghi hình ảnh. Chính vì thế, đã có không ít nhà báo hy sinh, bị thương trong chiến tranh và gặp tai nạn trong quá trình tác nghiệp. Trong điều kiện thông tin liên lạc thuận tiện như hiện nay, những người làm báo có thể ngồi một chỗ cũng lấy được thông tin để đưa ra những sản phẩm báo chí. Song, dù kỹ năng có điêu luyện đến đâu, tác phẩm báo chí vẫn thiếu sự rung động của cảm xúc-điều làm cho các bài báo “có hồn” chạm được vào tâm tư, tình cảm, trái tim của bạn đọc, giúp tác phẩm báo chí có sức sống lâu bền, phát huy hiệu quả thông tin tuyên truyền, định hướng dư luận. Do đó, phóng viên thì phải “phóng” theo các sự kiện, xông vào tận nơi quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn, ghi chép… Hoàn thành tác phẩm báo chí nhanh chóng và chất lượng là mệnh lệnh tối thượng, là uy tín và danh dự nghề nghiệp. Nhưng cũng phải nhớ lời ông cha ta căn dặn: “Nhanh nhảu đoảng”, nhanh mà chưa kiểm chứng, đối chiếu, cân nhắc… đã nhấn nút “enter” gửi đi thì hậu họa xem ra khôn lường. Nhẹ thì bị phê bình, khiển trách, nặng thì bị kỷ luật, treo bút, lại còn vạ lây đến cả tòa soạn.
Nghề báo tuy vất vả, gian nan nhưng rất đỗi vinh quang. Nhà báo được đi đây đi đó, gặp nhiều người, biết nhiều nơi, thăm thú danh lam thắng cảnh, kỳ quan thiên nhiên, làm quen phong tục tập quán các vùng miền, có thêm nhiều bạn bè, đồng chí… Đúng như ông bà ta nói “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Tác phẩm làm ra được công chúng biết đến. Đó là chưa kể những giải thưởng báo chí danh giá, phần thưởng xứng đáng cho quá trình lao động nghiêm túc của nhà báo.
Theo đuổi nghề báo là cơ hội vàng để các nhà báo trải nghiệm mọi cung bậc hỉ, nộ, ái, ố. Mà đời người ai cũng chỉ sống có một lần “Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí” (câu nói nổi tiếng của Pavel Corsaghin trong tác phẩm "Thép đã tôi thế đấy"). Vậy thì hà cớ gì không chọn nghề báo để gắn bó khi đã được sinh ra trong cuộc đời này?
Bài và ảnh: ĐỖ THỊ NGỌC DIỆP (HT 6NH-203 Đà Nẵng)