Tạm biệt những cánh phượng hồng rực đỏ cả góc trời, tạm biệt tiếng ve kêu râm ran của ngày hạ nắng nóng, tạm biệt những cơn mưa rào ướt đẫm áo ai đi, và tạm biệt những buổi đạp xe trong mưa với tiếng cười trong vắt. Đón mùa thu với bao cảm xúc mới, tâm trạng mới. Nhưng sao mùa thu lại mang cái buồn man mác của lá vàng, của những con đường trải dài lá cây khô? Gió thu nhè nhẹ cùng nắng vàng lung linh sao lòng ai lại trống vắng đến lạ? Thu đem lá bay đi tìm một phương trời mới, xa lìa cây liệu có là niềm hạnh phúc? Thu ơi, Thu là niềm vui hay nỗi buồn?
Có thể là cả hai và với ai đó có thể chỉ là một, Thu buồn vì thu nhẹ nhàng, không náo nhiệt, buồn vì ai đó phải tạm biệt nhau, chia tay để trở lại với những gì đã sẵn có, vui vì lại là sự trở lại và mới mẻ.
Có sai không khi ai đó nghĩ rằng mùa thu là mùa của đôi lứa, mùa của niềm vui và hạnh phúc? Tại sao mùa thu trong tim mình lại là chia ly, nước mắt và nỗi buồn. Mình biết rằng mình và bạn chỉ mãi là hai đường thẳng song song chạy dài đến vô cực mà không có điểm chung? Tình yêu đôi khi đơn giản lắm! Nảy mầm từ cái nhìn thứ nhất, đâm chồi từ lần gặp thứ hai và phát triển mạnh mẽ chỉ bằng những lần thoáng qua kế tiếp. Đôi khi chẳng cần biết gì về nhau, chỉ cần người này hay nhìn thấy người kia thôi cũng đã đủ rồi. Lạ phải không?
Thu đến cũng chính là ngày lá phải rời xa cây sau bao ngày gắn bó. Có lẽ lá rất buồn vì héo úa, vì rơi rụng và vì phải rời xa. Nhưng đó là quy luật của tạo hóa! Làm gì để thay đổi được một điều mãi mãi hiển nhiên như thế?
 |
| Mùa thu Hà Nội trên đường Phan Đình Phùng. Ảnh:internet |
Sáng sớm đang ngủ thì thấy lành lạnh. Vậy là dậy sớm. Thấy trời trong veo, mát mẻ, hệt như mùa thu vừa gõ cửa. Thấy nhơ nhớ tiết trời thu, nhớ hương vị thu và nhớ cảm xúc của mùa thu…
Hình như, mình thích mùa thu. Thế nên, thèm cảm giác của mùa thu quá. Hít thật sâu vị mát mẻ, lành lạnh của tiết trời, để bắt đầu ngày mới và để chuẩn bị kết thúc một tuần.
Ngoài hiên, cây lan lại đang trổ thêm những mầm non mới, những lá non cũng nhú thêm, xanh mướt ngọt ngào. Cây lan chi chít những mầm xanh nho nhỏ, sắp đầy trên ngọn cây, trên thân cây, trên cả những chỗ khẳng khiu nhất, cũng bật ra những mầm non mới. Vài làn gió thoảng qua đung đưa những chiếc lá, làm mềm thêm bầu trời buổi sáng, se sẽ lạnh.
Mùa thu ơi, chào mùa thu!
MaBư Béo
Ôi, Hà Nội thu! Lặng nghe trong gió nhé, có thấy tiếng rao xao động cuối con đường? Có thấy tiếng cười trong sớm thu năm nao, thấy hình bóng ấy giờ ở chốn xa nào? Thu làm tim ai thêm mong manh?
Hà Nội bỗng nắng gay gắt đến mấy ngày… chợt gió mưa, chợt bão dông, chợt nắng lên và thu buông mình xuống. Ngày thu lao xao nắng, đêm thu lao xao gió, Hà Nội thu lao xao trái tim tình. Nắng khẽ khàng hơn, hương sữa đâu se lạnh, người trao nhau ánh mắt nồng nàn, những tâm hồn bỗng tự mình dạo phố, thoáng ngọc lan thoảng quyện chút hanh hao…
Thu Hà Nội đẹp đến mê hồn, làm nao lòng không chỉ người kẻ chợ. Cho em gái thẩn thơ đi dạo phố, líu ríu bước chân tự hỏi cốm đã về? Để anh trai gạt bỏ những bộn bề của lo toan thường ngày chật hẹp, mắt đắm say ngắm nắng rót mật vàng, lá thu vương mình trên cỏ biếc, thấy phố phường bỗng chốc đã lùi xa... Ai rảo bước trên con đường thu Hà Nội, chẳng phải thi nhân cũng khẽ hát một mình, cũng sẽ vấn vương, sẽ nhớ thương một nỗi niềm mà lòng mình chẳng thể nào gọi tên được.
Ôi, Hà Nội thu! Lặng nghe trong gió nhé, có thấy tiếng rao xao động cuối con đường? Có thấy tiếng cười trong sớm thu năm nao, thấy hình bóng ấy giờ ở chốn xa nào? Thu làm tim ai thêm mong manh? Từng chùm đèn sáng lên rạng rỡ, lung linh hơn qua những vòm cây. Thu Hà Nội trong đêm sâu lắng người ta trở nên hiểu nhau, dễ cảm thông hơn và bình lặng hơn. Đêm thu cho ta tạm quên đi những bộn bề toan tính, những ham muốn cứ mãi réo gào, để mặc hồn mình hòa vào trời đất thưởng thức một giấc mơ dài tựa vĩnh hằng. Rồi… đêm sẽ sâu hơn, thu sẽ thu hơn, sương xuống và gió thêm chút giá. Thèm được xỏ tay vào túi ai để lang thang trong gió khuya, cho bờ vai nặng tựa những mái đầu mà chẳng ngọn heo may nào làm run được con tim hạnh phúc. Để cho em hát ca, cho em vô tư lục lọi sao trời trong đêm thu tinh khiết, cho gió vô tâm để hoa sữa nồng nàn, và thu mãi sâu lắng như tâm hồn Hà Nội…
Tấn Minh