QĐND Online - Khi tôi sinh ra thì có bến rồi. Không biết bắt nguồn từ đâu mà ngày xửa, ngày xưa người ta đã gọi là bến Thương. Thuở ấy, dọc hai bên bờ sông Tiêm còn hoang vu, dân cư thưa thớt. Hoà bình lập lại, người ta mới tụ họp về đây đông đúc trên bến, dưới thuyền. Vì vậy bến sông là nơi giao tiếp giữa con người với dòng sông. Cùng với thời gian, bến sông chứng kiến bao thăng trầm của người dân quê  bốn mùa lam lũ. Bến sông quê là người bạn tâm tình, khi vui ra bến sông giãi bày, tâm sự, khi buồn ra bến sông thổn thức. Cũng giống như bao bến sông quê vùng Bắc bộ, bến sông quê tôi có bóng mát của rặng tre ngà, có từng bậc đá lên xuống nhẵn thín, có cây cầu gỗ vươn ra giữa dòng. Hồi nhỏ, lũ trẻ chúng tôi sau những trưa hè đánh trận giả đến mệt nhoài, vạt áo ướt đầm mồ hôi chạy ào ra bến sông vùng vẫy giữa dòng nước mát lạnh. Ngày đó, Xoan xinh nhất làng. Ấy là nghe các anh, các chị nói vậy chứ làm sao tôi đã ý thức được điều này. Nhà Xoan tường xây, mái ngói, có ô cửa sổ màu xanh trông thật đẹp mắt. Bố Xoan làm giám đốc lâm trường khai thác gỗ, mẹ làm nghề thợ may.

Một khúc sông Thu Bồn. Ảnh: Phan Tiến Dũng.

Tuổi thơ với bao kỷ niệm đong đầy, chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả, đứa trở thành kỹ sư, bác sỹ, đứa dạy học ở quê nhà. Chỉ có tôi và Thái đi bộ đội. Đêm trước ngày lên đường nhập ngũ, sau khi tiễn bạn bè ra về, tôi thơ thẩn một mình ra bến sông. Đêm tháng ba, trời se lạnh, ánh trăng thượng tuần bàng bạc toả bóng xuống dòng sông lấp lánh. Đang miên man với ký ức tuổi học trò, bất chợt tôi nghe tiếng gọi phía sau lưng: "Anh Dũng đấy à? Sao lại ngồi một mình ở đây? Nhận ra Xoan, tôi ngập ngừng trả lời ra vẻ không mặn mà lắm: “Tớ ngồi chơi vậy thôi!”. Xoan hỏi: “Anh có thể cho Xoan ngồi cùng được không?” Tôi trả lời cộc lốc: “Tuỳ em thôi”. Mặc dầu trả lời vậy nhưng thực ra tôi cũng cảm thấy bồi hồi, trống ngực đập thình thịch. Được một cô gái xinh đẹp như Xoan ngồi bên cạnh là ước mơ của bất kỳ một chàng trai làng chúng tôi. "Ngày mai đi xa anh có nhớ bến Thương quê mình và nhớ Xoan không?". “Có chứ! Nhớ bạn bè, nhớ cả Xoan nữa!”. Tôi trả lời vẻ ngập ngừng. Bất chợt Xoan dúi vào tay tôi cuốn sổ nhỏ và tấm khăn mùi xoa, giọng Xoan nhỏ nhẹ: "Tặng Dũng trước ngày nhập ngũ, chúc anh đi thượng lộ bình an, nhớ đừng quên cô bé quê mùa này nhé!". Nói xong câu ấy, Xoan ù té chạy vào ngõ xóm, hai bím tóc ngúng nguẩy đến là duyên. Đêm ấy tôi không tài nào ngủ được, cảm giác xao xuyến cứ dâng tràn...

Tạm biệt quê hương, tôi trở thành người lính thuỷ. Sau 3 tháng huấn luyện chiến sỹ mới, tôi được ra đảo Trường Sa. Ngày đầu xa đất liền, tránh sao khỏi nỗi niềm bâng khuâng khó tả. Giữa mênh mông trời nước, ngửa mặt lên bầu trời đầy sao, tôi bồi hồi nhớ bến sông quê mùa Hạ, nhớ dáng mẹ hao gầy đổ bóng xuống chiều nghiêng, nhớ cô hàng xóm có "đồng xu" trên má với ánh mắt đen, tròn, tinh nghịch. Tôi thèm được ăn bát canh hến ngọt lự từ tay mẹ nấu, ước ao được ngồi trên bến Thương nghe Xoan hát điệu ví dặm quê nhà. Thế rồi gắn bó, chia sẻ với cuộc sống gian khổ của người lính, tôi mới hiểu rõ ý nghĩa sự hi sinh cao đẹp của những chiến sỹ nơi rừng sâu, đảo vắng ngày đêm canh giữ biên giới, hải đảo, thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc. Tình đồng chí, đồng đội, sự đoàn kết, gắn bó đã sưởi ấm, xua tan giá lạnh. Mặc dầu ở nơi đầu sóng, ngọn gió nhưng chúng tôi không thấy đơn độc, bởi trước mặt là biển trời Tổ quốc, phía sau là đất mẹ, là quê hương với bao kỷ niệm đong đầy. Những cánh thư của Xoan và bè bạn luôn là nguồn động viên vô bến, vô bờ, là cầu nối giữa đất liền với đảo...

Bây giờ tôi với "cô hàng xóm" năm nào đã thành chồng, vợ. Xoan là cô giáo dạy học ở thành phố Đà Nẵng. Niềm hạnh phúc lớn lao nhất của chúng tôi là hai cậu con trai nết na, thông minh, học giỏi. Mỗi kỳ nghỉ phép, vợ chồng tôi dẫn con về Hà Tĩnh. Cứ mỗi lần như vậy, chúng tôi lại bồi hồi ghé bến sông quê...

Tiến Dũng