Đau những cánh võng giữa đại ngàn ướt đẫm mảnh trăng khuya

Giấc ngủ vùi sâu tuổi mười tám, đôi mươi giấc mơ cắt nửa

Những dấu chân trẻ trai dập tắt lửa đạn bom,

làm xanh lại cả một màu xứ sở

Nấc nghẹn bản hùng ca, đồng đội mãi không về…

Mấy mươi năm ấp ủ một lời thề

Anh đã sống trọn niềm tin của bao người đã khuất

Đã sống nhân đôi giữa nhịp đời rất thật

Làm vơi dịu bớt đau thương, nối lại những ngày vui

Cho cả phần đồng đội đã hy sinh viết tiếp những trang đời

Quên đi riêng mình vết thương chiến tranh chém phạt trên thân thể

 

Bởi trong em, anh là người toàn vẹn nhất

Em không muốn gọi anh là thương binh

Bởi trong em, anh là người toàn vẹn nhất

Nỗi đau nhức hàng đêm ước gì em chia được

Vết thương anh mang đã hóa của em rồi!

VŨ KIM DUNG

 

Ký ức

Con lại bắt đầu với những trang viết về ký ức chiến tranh

Nhưng không còn cha để có thể hỏi thêm thế nào là chiến hào, công sự?

Hòa bình!

Bóng cha đổ dài soi hình nạng gỗ xuống dòng sông…

leftcenterrightdel
Minh họa: Lê Hải

Năm tháng hào hùng. Vượt núi rừng thăm thẳm Trường Sơn

Điệp trùng giấc mơ ngày đại thắng

Vầng trăng xõa tán lá khuya nhàu những bức thư tình lãng mạn

Cuộc chiến nào cũng cần sức mạnh phía hậu phương…

 

Những cánh rừng chết chóc tang thương

Những hố bom vùi thanh xuân các cô, các chú

Và bây giờ chồi non đã bật mầm xanh trên nền quá khứ

Không lịch sử nào không có mất mát, hy sinh!

 

Khép lại chiến tranh! Dấu gạch nối sang hòa bình

Đau đáu lòng cha chập chờn giấc mơ về thăm Nghĩa trang Đường 9

Chén cơm nghẹn lưng chừng giữa ký ức ngợp mùi khói súng

Đồng đội cha người còn, người mất… Giờ ở đâu? Nằm đâu?

 

Đến hôm nay cha cũng đã im lặng dưới đất nâu

Màu chiến thắng nhuộm đỏ cờ Tổ quốc

Những tiếng rì rầm mến thương giọng Nam chen giọng Bắc

Ơi Bến Hải ngày về! Ơi Thạch Hãn hoa thả trắng dòng sông đêm…

 

Đến bây giờ con vẫn luôn trăn trở với ký ức của cha

Với năm tháng gian lao một thời lửa đạn

Nụ cười trẻ thơ đơm bình minh tươi sáng

Hơn mười nghìn nấm mồ cùng thầm lặng một mùi hương…

Tháng 7-2020

NGUYỄN VIỆT BÁCH

 

Nghiêng câu lục bát

Tôi về đong nắng thời gian

Đếm mưa rơi giọt giếng làng ngày xanh

leftcenterrightdel
Minh họa: Lê Hải

Đợi em nón lá chòng chành

Nghiêng câu lục bát đổ vành trăng thơ

 

Tóc em xanh búi dại khờ

Mắt em xanh khóe giấc mơ dậy thì

 

Thế rồi… trận mạc… tôi đi 

Lối xưa, em chẳng đi về giếng xưa

 

Chiều nay như thể tình cờ

Bỗng dưng tôi ướt cơn mưa giận mình

 

Ơi người gánh nước mắt xinh

Gánh đi đâu cái chòng chành của tôi?

 

Nón em quai lệch mất rồi

Trách chi tôi ướt mưa rơi giếng làng

 

Sao tôi chẳng dám vội vàng

Để em gánh nước giếng làng đi đâu.

VÕ THỊ HỒNG TƠ