Góc độ tích cực, khi tăng suất ngoại binh, các CLB ở V-League sẽ có nhiều lựa chọn hơn để hoàn thiện chiều sâu đội hình. Những đội bóng tham dự sân chơi châu lục cũng chủ động hơn trong tính toán lực lượng...

Theo chuyên gia bóng đá Phan Anh Tú, Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP Hà Nội, để thực hiện được mong muốn tăng ngoại binh, trước tiên phải nhìn vào tiềm lực tài chính của các CLB. Nếu chỉ một vài đội đủ tiềm lực theo đuổi cuộc chơi, trong khi có những đội bóng phải chật vật lo từng khoản chi tiêu như Đông Á Thanh Hóa hiện tại, sự thay đổi ấy sẽ tạo ra độ chênh rất lớn. Nhất là cuộc chơi của các đội bóng V-League hiện nay chủ yếu dựa vào nguồn lực. Khi đó, cái được của một số CLB chưa chắc đã trở thành niềm vui chung của cả giải.

Việc tham dự ở cả đấu trường Đông Nam Á và châu Á mùa giải 2025-2026 buộc Thép Xanh Nam Định phải tăng cường chiêu mộ ngoại binh. Ảnh: QUANG ĐƯƠNG

Bên cạnh tài chính là bài toán nội binh cũng cần phải rất thận trọng. Nếu ngoại binh xuất hiện nhiều hơn và chiếm giữ thêm những vị trí quan trọng, cầu thủ Việt Nam đương nhiên sẽ ít không gian thi đấu trong nước. Việc xuất ngoại của các cầu thủ Việt Nam từ trước tới nay không phải quá thành công, cơ hội ra sân thể hiện cũng không nhiều, từ Công Vinh, Quang Hải, Văn Hậu, Xuân Trường, Công Phượng. Với các cầu thủ, không có con đường trưởng thành nào rõ ràng hơn việc ra sân, va chạm và tích lũy kinh nghiệm. Nếu đất diễn bị thu hẹp, sự ảnh hưởng sẽ không chỉ dừng lại ở cấp độ CLB, mà sẽ kéo dài tới đội tuyển quốc gia trong những năm tiếp theo. 

Chuyên gia Phan Anh Tú nhấn mạnh: Điều quan trọng không phải là nên hay không nên tăng suất ngoại binh, mà mọi thứ phải được đặt trong thế cân đối. Cân đối giữa tham vọng nâng tầm V-League với sức chịu đựng của các CLB. Cân đối giữa việc tăng tính cạnh tranh với môi trường phát triển của các cầu thủ nội. Và đặc biệt là giữ gìn nền tảng cho đội tuyển quốc gia. Vấn đề này cần được nghiên cứu kỹ, tham khảo thêm kinh nghiệm từ các nền bóng đá trong khu vực, nhưng quan trọng hơn cả là phải đặt trong điều kiện thực tế của bóng đá Việt Nam.

Nhìn sang các giải đấu trong khu vực Đông Nam Á, việc sử dụng ngoại binh cũng được điều chỉnh theo từng giai đoạn. Ở Thai League (Thái Lan) hiện tại, mỗi CLB được đăng ký tối đa 7 ngoại binh và không giới hạn cầu thủ ASEAN; khi thi đấu chỉ được sử dụng tối đa 5 ngoại binh cùng 2 cầu thủ ASEAN, đồng thời phải bảo đảm có cầu thủ U.23 trong danh sách thi đấu.

Từ mùa 2026-2027, Thai League dự kiến nâng hạn ngạch đăng ký lên 10 ngoại binh và cho phép sử dụng tối đa 7 người trên sân. Trong khi đó, Malaysia Super League cho mỗi CLB đăng ký tối đa 15 cầu thủ ngoại, nhưng khi ra sân chỉ được sử dụng 6 người theo cơ cấu 4 suất mở, 1 suất châu Á và 1 suất ASEAN, kèm theo 3 ngoại binh dự bị. Tất nhiên, mỗi giải bóng đá vô địch quốc gia đều có cách vận hành, tiêu chuẩn, quy mô, tính chất, định hướng, tham vọng khác nhau và V-League cũng cần phải soi chiếu theo nhiều góc độ.

Khi các CLB có nền tảng tài chính ổn định hơn, hệ thống đào tạo trẻ thực sự vững vàng hơn và cầu thủ Việt Nam có thêm cơ hội ra nước ngoài thi đấu, bài toán ngoại binh có thể sẽ được nhìn nhận theo một cách khác. Còn trong bối cảnh hiện tại, khi nguồn lực vẫn chưa đồng đều, nhiều CLB phải ăn đong và cầu thủ nội vẫn cần môi trường thi đấu để trưởng thành, việc tăng ngoại binh nếu thực hiện ồ ạt rất dễ tạo ra những chênh lệch mới. Điều quan trọng không hẳn nằm ở chuyện có tăng thêm ngoại binh hay không, mà là cách tiếp cận vấn đề một cách toàn diện, với một lộ trình phù hợp, tỉnh táo và hài hòa để vừa nâng chất lượng V-League, vừa giữ được nền tảng phát triển lâu dài cho bóng đá Việt Nam.