QĐND - Cách đây 4 năm, mẹ tôi đã một lần mổ mắt thay thủy tinh thể ở Bệnh viện Mắt Trung ương. Lần ấy, mẹ tôi đăng ký hình thức mổ dịch vụ trọn gói. Đã thành thói quen khi đi bệnh viện, mẹ tôi vẫn đưa “phong bì bôi trơn” cho bác sĩ và kíp mổ. Khi ấy, họ rất nhẹ nhàng yêu cầu mẹ tôi: “Cô cất phong bì đi, vì trong tiền dịch vụ đã có khoản bồi dưỡng cho chúng cháu rồi”. Lần ấy, mẹ tôi “mổ mắt mà cứ như không”, không đau, không nhức, không cộm và thái độ phục vụ của kíp mổ cũng như kíp trực chăm sóc sau mổ không có điểm gì để chê trách.
Với ấn tượng tốt đẹp ấy, hôm 2-8 vừa rồi, mẹ tôi tiếp tục vào Bệnh viện này để mổ, thay thủy tinh thể cho bên mắt còn lại. Ca trực ban sáng, cả ở phòng khám và kíp mổ, đều có thái độ rất nhẹ nhàng. Tuy nhiên, bác sĩ trực phòng khám buổi chiều lại không có được thái độ như thế.
Không hiểu vì lý do gì, lần mổ này, mẹ tôi liên tục kêu nhức, cộm mắt đến nhức cả đầu, nước mắt bên mổ chảy giàn giụa trên mặt. Khoảng gần 3 tiếng sau mổ, thấy mẹ có vẻ rất khó chịu, mặc dù đã uống bổ sung thuốc giảm đau, tôi bèn đưa mẹ lên phòng khám, nhờ bác sĩ trực khám lại. Vị nữ bác sĩ yêu cầu mẹ tôi ngồi trước máy soi để kiểm tra lại vết mổ. Đèn từ chiếc máy chiếu thẳng vào mắt mới mổ, khiến mẹ tôi không mở được mắt vì chói và nhức. Vị nữ bác sĩ nhìn bề ngoài rất trẻ trung, duyên dáng nổi cáu:
- Cô mở mắt ra và nhìn xuống mặt bàn. Cô không phối hợp thế này, tôi kéo mắt ra là cô đau đấy…
Trên đường về phòng, mẹ tôi nói nhỏ:
- Họ bảo bình thường mà sao mẹ lại đau, nhức thế này? Lần trước, mẹ không hề có cảm giác đau. Mà thái độ của bác sĩ lần này khác quá. Hay tại mình không đưa phong bì cho người ta, hở con?
Sự đau nhức bất thường ở lần mổ này cộng với thái độ cau có của bác sĩ khám khiến ấn tượng tốt đẹp của gia đình tôi với hình thức “dịch vụ” ở Bệnh viện Mắt Trung ương không còn nữa. Dù đã qua thực tế bị trả lại phong bì 4 năm trước đây, nhưng những gì diễn ra trước mắt khiến mẹ tôi quay lại với niềm tin rằng, dù “dịch vụ” thì cũng vẫn phải có “phong bì bôi trơn” cho bác sĩ…
Đến cuối giờ chiều, lên khám lại theo đúng chỉ dẫn của điều dưỡng, mẹ tôi tiếp tục kêu nhức, cộm và chảy nhiều nước mắt, vị nữ bác sĩ lại quau có:
- Tôi đã nói là mắt cô hoàn toàn bình thường, tại sao lại cứ kêu nhức?
Không thể chịu đựng được, tôi nổi cáu lại:
- Chị nói lạ nhỉ? Không nhức thì người ta kêu làm gì?
Bấy giờ, chị ta mới dịu giọng: “Cháu thấy mắt cô bình thường, cô có thể xuất viện. Nếu cô không yên tâm, cô cứ ở lại để theo dõi thêm”.
Thường thì người làm dịch vụ bao giờ cũng cố gắng nâng cao chất lượng dịch vụ. Riêng ở Bệnh viện Mắt Trung ương, chất lượng dịch vụ, như gia đình tôi thấy, lại đang đi xuống. Sự nổi cáu của vị nữ bác sĩ trẻ trung nọ rõ ràng là thói vô cảm không thể chấp nhận trước bệnh nhân, dù mổ theo hình thức dịch vụ hay không. Không ai bỏ tiền để mua thứ dịch vụ… vô cảm ấy!
NGUYỄN TÀO