Đến thăm đơn vị ra-đa 550 (Quân chủng Hải quân), chúng tôi được thấy cảnh quan, môi trường đơn vị khá sạch đẹp với đầy đủ hệ thống biển, bảng; sân chơi thể thao, phòng đọc, các phương tiện nghe nhìn. Nhìn cơ ngơi hiện nay, chúng tôi lại nhớ cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ của đơn vị những năm trước đây.

Trên đỉnh ngọn núi đá màu xám xịt trơ khấc, nước dùng cho sinh hoạt là vấn đề hết sức khó khăn. Nhưng bằng quyết tâm và đôi tay cần mẫn, những người lính ở đây đã bắt mầm xanh phải đâm chồi, nảy lộc từ đá. Giờ thì bao quanh đơn vị là màu xanh ngan ngát của đủ loại: Bầu, bí, cà chua, rau mùng tơi, rau muống, rau gia vị… Rau xanh hiện có trong vườn đủ cung cấp thường xuyên cho toàn đơn vị, không còn cảnh anh nuôi xuống núi mua rau nữa.

Trong giờ tăng gia buổi chiều, các chiến sĩ lại tất bật bắt tay vào cuốc đất, bón phân, nhặt đá, chăm bón cho vườn cây. Thiếu úy Định vuốt ve quả bầu dài ngoẵng trong vườn, chia sẻ: Đầu tháng tới, em tổ chức cưới vợ tại đơn vị, thực khách đến dự có thể được thưởng thức thêm món bầu hấp mang hương vị của đất Bắc. Nhìn đàn bò chục con của đơn vị đang nhởn nhơ gặm cỏ trên sườn núi, Chuẩn úy Phúc dự tính: một hai năm nữa, đàn gia súc này sẽ tăng "quân số" lên thành vài "tiểu đội", mô hình V.C (vườn-chuồng) rồi sẽ được nâng cấp.

Còn một mảnh vườn khác, mang một màu non xanh ngát của bộ đội trên đỉnh núi Thới Lới. Mảnh vườn mà mỗi người đến đây phải cảm nhận mới thấy được. Đó là các chiến sĩ có lai lịch đến từ nhiều tỉnh, thành phố khác nhau từ đất Bắc. Mỗi người một giọng nói, một câu chuyện đặc sệt vùng miền nở như ngô rang, làm nụ cười lạc quan yêu đời luôn đọng trên môi. Tình đồng chí, đồng đội vì thế trở nên thân mật, gắn bó, có đồng chí đã bám đảo ngót 20 năm.

Đất lành chim đậu, giờ đây có nhiều đồng chí đã an cư, lập gia đình trên đảo, kết duyên với các cô giáo, y bác sĩ trong đất liền xung phong ra đảo làm việc: Đồng chí Lê Quốc Huy, Lê Trọng Trung, Nguyễn Trung Uy, Nguyễn Sĩ Vượng... Anh em thường đùa: "vườn treo” đỉnh núi Thới Lới trong tương lai đã có thế hệ con em tiếp nối rồi.

LÊ VĂN CHƯƠNG