Khuôn viên trụ sở UBND xã Song Tử Tây (huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hoà) được bao bọc bởi màu xanh của cây phong ba, cây tra, phi lao, bàng quả vuông sum suê, râm mát. Kế bên phải là khu trường học, đằng sau là trạm khí tượng thủy văn, rồi doanh trại quân đội nên lúc nào nơi đây cũng có người qua lại rậm rịch, xôn xao. Phó chủ tịch UBND xã Trần Vũ Lân, 26 tuổi (quê ở thị trấn Khánh Vĩnh, huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa), sau thời gian phục vụ trong quân đội, trở về quê nhà tham gia Đội thanh niên tình nguyện của địa phương lăn lộn với nhiều hoạt động. Năm 2008, Trần Vũ Lân tình nguyện ra đảo và đảm nhiệm chức vụ Phó chủ tịch UBND xã Song Tử Tây. So với bộ đội đảo thì nước da của Trần Vũ Lân có sáng hơn đôi chút, dáng người nhỏ nhắn, thư sinh. Bằng giọng nói nhỏ nhẹ, anh cho biết:

- Chi hội Cựu chiến binh (CCB) của xã có 5 hội viên, trong đó có tôi. Chi hội trưởng là bác Ngô Cần. Ở đây, anh em luôn động viên nhau sống gương mẫu, xứng với danh hiệu cao quý Bộ đội Cụ Hồ. Chi hội CCB thường phối hợp với chính quyền và các đoàn thể như: Hội phụ nữ, đoàn thanh niên, hội nông - ngư dân, hội phụ huynh học sinh... để triển khai thực hiện các nhiệm vụ phát triển kinh tế, văn hóa-xã hội, củng cố quốc phòng-an ninh... Đặc biệt, Chi hội CCB của xã trở thành lực lượng nòng cốt tích cựu tham gia các phong trào: “Xây dựng hộ kinh tế gia đình điểm”, “Xây dựng khu dân cư văn hóa, an toàn”, “Bảo vệ môi trường sống” đem lại hiệu quả thiết thực… Theo đó, Chi hội CCB xã cùng nhân dân mở rộng diện tích trồng trọt theo mùa vụ, phát triển chăn nuôi gia súc, gia cầm… Đến nay, hằng tháng, mỗi hộ đạt 12kg rau quả, 7kg gia cầm và 35kg cá và các loại sản phẩm khác. Ở Trường Sa, những con số trên là rất đáng nể đấy.

Hội viên Hội CCB xã đảo Song Tử Tây tham gia đánh bắt hải sản phát triển kinh tế hộ gia đình.

Đặc biệt, các hội viên đều tham gia lực lượng dân quân cơ động của xã. Hằng năm, ngoài chương trình huấn luyện theo quy định, lực lượng dân quân của xã còn nhận được sự giúp đỡ tích cực về nhiều mặt của bộ đội, nhất là trong huấn luyện, nâng cao trình độ nghiệp vụ. Hội viên CCB còn tham gia tuần tra canh gác, vận động bà con chấp hành nội quy của đảo, tuyên truyền pháp luật… góp phần xây dựng địa phương vững mạnh, được UBND tỉnh Khánh Hòa khen thưởng.

Chúng tôi về khu dân phía Nam đảo Song Tử Tây. Đây là khu dân cư nằm sát bên bờ biển, tiếng sóng lẫn vào trong bữa ăn, giấc ngủ của mọi người. Đồng chí Hồ Dương, hội viên Chi hội CCB ra đón chúng tôi tận cổng lớn. Năm nay, anh 36 tuổi, dáng người to khỏe đúng “chất” một ngư dân vùng biển. Chị Trương Thị Liền (vợ anh) hồ hởi kể với chúng tôi chuyện chị sinh cháu Hồ Song Tất Minh vào ngày 16-5-2009. Khi ấy, kíp quân y của Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 do Thượng úy, bác sĩ Mai An Giang, 31 tuổi phụ trách đã giúp chị sinh nở thành công. Chị cười bảo: “Kíp quân y có 7 người thì 6 người chưa vợ, thế mà chăm sóc trẻ sơ sinh khéo lắm!”. Chị còn kể thêm chuyện của Chuẩn úy, y sĩ Nguyễn Thanh Xuân (25 tuổi), cưới vợ được 5 tháng thì hai vợ chồng ra đảo. Các bác sĩ, y tá quân y đã phân công một người “đóng thế” làm vợ anh Xuân, nằm trên giường “vượt cạn” để tập sự cho chị Liền khi sinh nở. Đến nay cháu Hồ Song Tất Minh đã biết chạy, biết khoanh tay chào khách.

Hội viên trẻ nhất chi hội là anh Huỳnh Viên, 32 tuổi, quê ở thị trấn Ninh Hòa, huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Từ quân đội trở về, anh xây dựng gia đình với chị Nguyễn Thị Thúy Vân, làm ở hợp tác xã nông nghiệp. Ruộng ít, việc làm không ổn định nên anh chị cùng con trai Huỳnh Nhật Quang, 5 tuổi, thực hiện một cuộc di cư ra đảo Song Tử Tây. Ra đảo, chị Thúy Vân vào làm việc trong đơn vị quân đội, lương mỗi tháng gần 1,6 triệu đồng. Anh Huỳnh Viên đánh bắt hải sản bán cho bộ đội hoặc gửi tàu cá của ngư dân mang vào đất liền. Anh chị còn tranh thủ trồng rau, chăn nuôi tăng thêm thu nhập.

Ngồi bên anh Huỳnh Viên, tôi nhớ đến các hội viên Hội CCB và bà con trong những bản làng nơi vùng cao, vùng sâu, vùng xa ở biên giới đất liền. Ở những nơi ấy, vẫn còn nhiều khó khăn, gian khổ. Nhưng với mỗi hội viên Chi hội CCB xã đảo Song Tử Tây không chỉ là cuộc sống đơn thuần mà cao cả hơn là các anh góp phần giữ gìn vững chắc phên giậu của Tổ quốc và bờ bãi đất mẹ thân yêu.

Bài và ảnh: Tô Kiều Thẩm