Tổ tuần tra của Phân đội cảnh vệ Kho T02 (Cục Quân khí, Tổng cục Kỹ thuật) gồm Thiếu úy Nguyễn Văn Tuân và các chiến sĩ Cường, Dũng, Chiến… vừa bàn giao ca gác thì tiếng kẻng báo thức vang lên. Âm thanh vọng vào vách núi đá, gọi bình minh cho một ngày mới của những người lính kho. Gọi là một ngày làm việc mới cũng chỉ là khái niệm tương đối bởi công việc của những người lính kho, vốn được coi là “thầm lặng”, kể cả ban đêm, như các ca gác của cán bộ, chiến sĩ và những lúc không ngủ, thức trắng đêm của chỉ huy kho. Tôi hít sâu hương hoa bưởi, hương hoa tràm và nhiều loại hoa rừng không tên khác, thầm nghĩ: Bù lại bao nỗi nhọc nhằn, vất vả, thậm chí là cả sự thiếu thốn, buồn vắng ở nơi này, cán bộ, chiến sĩ Kho T02 được đắm mình trong bầu không khí trong lành sau mỗi ngày lao động vất vả.

50 năm trước, Kho T02 ra đời ở đất biển Hải Phòng, nhưng sau đó, do yêu cầu của nhiệm vụ kháng chiến, kho chuyển lên xây dựng, làm nhiệm vụ ở miền đất rừng phía Tây. Kho “mẹ” T02 còn là cái nôi phát triển nhiều kho chuyên ngành khác của Cục Quân khí (Tổng cục Kỹ thuật). Ngoài việc tiếp nhận, bảo quản, bảo dưỡng, cấp phát đạn dược, Kho T02 còn làm nhiệm vụ dự trữ quốc gia, nhiệm vụ nặng nề nên vất vả là lẽ đương nhiên. Đại tá Nguyễn Văn Quý, Chủ nhiệm kho từng có thâm niên mấy chục năm gắn bó với nghề, gắn bó trực tiếp với kho cho biết: “Đạn dược là loại hàng hóa đặc biệt, quý hiếm, nhất là khi kho được giao cất giữ, bảo quản các loại đạn đặc chủng, một viên đạn không chỉ có giá trị hàng chục triệu đồng mà còn là mặt hàng chiến lược, không dễ mua. Vì thế phải được bảo quản, cất giữ trong điều kiện nghiêm ngặt, tuân thủ các yêu cầu cao về kỹ thuật”.

Có dịp đi nhiều kho đạn, biết rằng hằng ngày, các lô đạn luôn được cán bộ, chiến sĩ kiểm tra, bảo quản hết sức kỹ càng; hằng tháng, hằng quý phải sắp xếp, đảo dỡ, bảo quản… nhưng khi biết thêm những yêu cầu mới trong bảo quản đạn đặc chủng, tôi càng khâm phục hơn các chiến sĩ quân khí.

Cùng đồng chí Chính trị viên và Phó chủ nhiệm kho về kỹ thuật vào thăm nhà kho số 9, tôi gặp Trung úy Vũ Thị Hương (thủ kho) đang dùng đèn pin, khom người sát sàn nhà soi từng đáy kiện hàng. Chị cho biết, đây là việc thường ngày, mục đích là kiểm tra xem liệu có mối, mọt, bọ đất nào không. Việc tưởng như đơn giản, nhưng nếu để mối, mọt xông, nghĩa là không khí, độ ẩm trong nhà kho không đạt điều kiện bảo quản, ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng vũ khí, đạn. Chẳng thế mà khi báo cáo tình hình với Đại úy Hoàng Văn Tuấn, Đội phó đội bảo quản, thủ kho Hương khảng khái: “Nếu để nhà kho có mối xông thì tôi xin nghỉ việc, chịu kỷ luật”. Nghe cô thủ kho trả lời, tôi tự lý giải được, vì sao ở ngoài trời, kể cả gian nhà khách tôi nghỉ, trời nồm, ẩm ướt hơi nước, nhưng nhà kho vẫn khô ráo. Vũ Thị Hương nói rằng, thủ kho phải biết “cảm nhận nghề”, biết “đo” thời tiết để lúc nào mở cửa thông khí, lúc nào đảo hàng hóa. Hiện nay kho đã ứng dụng quy trình quản lý mới, nhưng công việc kiểm tra lô, liều… vẫn đòi hỏi rất cụ thể, tỉ mỉ theo chức trách của từng bộ phận. Rồi trong thực hiện các biện pháp phòng, chống cháy, nổ, mỗi thủ kho (phụ trách 2 đến 3 nhà kho, trữ lượng 400 đến 600 tấn đạn) phải tự phát quang, tạo vành đai an toàn chống cháy không dưới vài nghìn mét vuông mỗi năm… Ngoài thủ kho, đội bảo quản thường xuyên, đội cấp phát, bốc dỡ, xưởng sửa chữa… cũng luôn luôn phải đổ mồ hôi, gắng sức.

Thượng tá Nguyễn Quang Trung, Phó chủ nhiệm kho về kỹ thuật cho biết, đã xác định lấy nghề làm nghiệp thì người chiến sĩ quân khí giỏi, chưa cần đến công đoạn hóa nghiệm, khi mở kiểm tra “mũi ngửi, mắt nhìn” cũng có thể biết được tính chất cơ, lý, hóa của đạn để định lượng. Tất cả để giữ vững chất lượng, kéo dài hạn sử dụng của đạn.

Mỗi câu chuyện của những người lính quân khí có bao điều để nói. Nắm giữ trong tay khối tài sản lớn, quý hiếm của Nhà nước, quân đội, giữa bao la núi rừng, họ vẫn đùa gọi nhau là những “tỉ phú” như nhắc nhở về trách nhiệm của mình. Gian khổ, vất vả… từ cán bộ đến chiến sĩ, ai cũng vượt qua, toàn tâm, toàn ý lo cho nhiệm vụ giữ kho. Nói về những cán bộ, chiến sĩ của mình, Đại tá Nguyễn Văn Quý, Chủ nhiệm kho rất tự hào:

- Công việc là vậy, đời sống riêng của đa số những người thợ quân khí còn khó khăn. Cái khó nữa là điều kiện chăm lo cho gia đình. Con cái đi học xa xôi, mỗi khi trái nắng trở trời, chăm sóc cha mẹ thiếu chu toàn… Lãnh đạo, chỉ huy chúng tôi hiểu rõ điều đó, nên ngoài giáo dục, động viên tinh thần trách nhiệm, đơn vị luôn cố gắng quy hoạch, phát huy lợi thế đất đai, đồi rừng để tăng gia sản xuất. Thêm con gà, con lợn, mỗi bữa ăn, mỗi ngày lễ tết, đời sống của cán bộ, nhân viên, chiến sĩ cũng vui hơn…

Bài và ảnh: NGÔ ANH THU