QĐND - Tốt nghiệp trường sĩ quan, tôi được bổ nhiệm ngay là Phó đại đội trưởng về Chính trị. Cũng thời điểm ấy, trung đoàn tổ chức hội nghị tổng kết hoạt động công tác đảng, công tác chính trị. Kế hoạch của trên về đến đơn vị, đúng lúc đồng chí Phó tiểu đoàn trưởng về Chính trị đang nghỉ phép. Để kịp chuẩn bị ý kiến tham gia phát biểu tại hội nghị, đồng chí trợ lý chính trị liền phân công cho tôi.

Quả là việc khó với một sĩ quan vừa tốt nghiệp, nhưng được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ, tôi rất phấn chấn, hăm hở chuẩn bị. Những kiến thức học ở trường được huy động, cộng với những hiểu biết "lơ mơ" về đơn vị mới cũng giúp tôi có một bài phát biểu khá dài.

Theo kế hoạch, một tuần sau tôi lên cơ quan trung đoàn gửi bài phát biểu. May mắn, hôm đó tôi được gặp ngay đồng chí Chủ nhiệm Chính trị. Cầm bài phát biểu của tôi đưa, đồng chí lật qua từng trang, rồi cẩn thận đọc hết một lượt. Tôi im lặng chờ đợi nhận xét, với thái độ thận trọng và thành khẩn tiếp thu.

- Bài viết khá, có kiến thức, lý luận, nhưng đồng chí có biết còn thiếu gì không? - Chủ nhiệm Chính trị hỏi.

Tôi suy nghĩ mãi mà không tìm ra trong bài viết còn thiếu gì. Nội dung bài viết có đặt vấn đề, kết quả, nguyên nhân, bài học kinh nghiệm và phương hướng… nên tôi mạnh dạn thưa:

- Báo cáo, tôi chưa nghĩ ra, xin đồng chí chỉ bảo giúp.

Đồng chí Chủ nhiệm Chính trị vui vẻ hỏi tiếp:

- Đồng chí về công tác ở đơn vị bao lâu rồi?

-  Dạ thưa, hai tuần ạ! Tôi trả lời.

- Mới về công tác tại đơn vị hai tuần, mà đồng chí viết được như thế là đã nghiên cứu, tìm hiểu về đơn vị. Nhưng yêu cầu của cơ quan là rút kinh nghiệm hoạt động công tác đảng, công tác chính trị trong 5 năm vừa qua. Như vậy, đồng chí biết bài viết còn thiếu gì không? Thiếu thực tiễn. Không có thực tiễn hoạt động, thực tiễn đơn vị thì làm sao phát biểu chất lượng tốt được. 
Đồng chí Chủ nhiệm Chính trị vừa đưa ra câu hỏi và tự trả lời.  Tôi đứng như trời trồng, im lặng, xấu hổ, không nói nên lời.

Đồng chí Chủ nhiệm Chính trị nhẹ nhàng nhắc nhở: "Không sao, lần đầu nên tôi nhắc nhở để đồng chí rút kinh nghiệm. Không phải có nhiệt tình và cứ chỉ đâu đánh đấy đã là tốt! Khi nhận nhiệm vụ chưa rõ thì mình phải hỏi, gặp khó khăn phải báo cáo để chỉ huy giải quyết. Có những nhiệm vụ khó khăn, mới lạ cũng phải làm, làm tốt, còn có những việc không đúng chức năng, nhiệm vụ và khả năng thì phải có ý kiến để cấp trên cử người khác. Nếu cơ quan tham mưu cũng không nắm chắc, hiểu rõ về từng người phát biểu, thì có phải là quan liêu và như thế hội nghị sẽ không thể thành công và thu được kết quả như mục đích đã đề ra. Tôi gửi lại bài phát biểu này cho đồng chí đem về làm kỷ niệm…".

Câu chuyện của 5 năm về trước mà như mới hôm qua. Năm nay, tôi lại được phân công chuẩn bị phát biểu ý kiến trong hội nghị tổng kết công tác đảng, công tác chính trị của trung đoàn. Giờ thì tôi đã có đủ bản lĩnh, kinh nghiệm và sự tự tin để làm tròn nhiệm vụ. 

Vũ Xuân Dân (Sơn Lộc - Sơn Tây - Hà Nội)