Khi đổ bộ xuống Áp-ga-ni-xtan bằng máy bay MS-130N, một vài binh lính của lực lượng đặc nhiệm chiến dịch thuộc không quân Mỹ đã bị chấn thương khi tiếp đất. Trước đó, lực lượng đặc nhiệm của Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 75 (Mỹ) có đến 4% bị chấn thương khi tiếp đất trong cuộc đổ bộ ở Pa-na-ma.
 |
| Dù đổ bộ của Mỹ. |
Khi đổ bộ xuống Áp-ga-ni-xtan bằng máy bay MS-130N, một vài binh lính của lực lượng đặc nhiệm chiến dịch thuộc không quân Mỹ đã bị chấn thương khi tiếp đất. Trước đó, lực lượng đặc nhiệm của Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 75 (Mỹ) có đến 4% bị chấn thương khi tiếp đất trong cuộc đổ bộ ở Pa-na-ma. Các nhà khoa học xác định nguyên nhân chính là sự vượt quá trọng lượng bay và tốc độ tiếp đất cho phép. Theo thiết kế, trọng lượng bay cho phép của hệ thống dù đổ bộ T-10 là 136kg, trong khi đó họ tiếp đất với trọng lượng từ 159kg đến 200kg. Để khắc phục tình trạng này, các nhà khoa học Mỹ đã nghiên cứu thử nghiệm hệ thống dù đổ bộ tiên tiến kiểu T-11 để thay thế hệ thống dù đổ bộ T-10.
Ưu thế của hệ thống dù đổ bộ T-11 là có thể bảo đảm an toàn cho lính nhảy dù khi tiếp đất với trọng lượng bay gần 182kg từ máy bay ở độ cao từ 150m đến 7.600m với tốc độ gần 278km/h, tương đương 77m/s. Hệ thống bao gồm 3 bộ phận chính: Dù chính T-11, dù dự bị T-11R và thiết bị treo tiêu chuẩn. Phần dù chính có hình chữ thập với tổng diện tích là 115m2 và được làm bằng ni-lông rất bền và chắc chắn.
Hữu Kỷ (Theo "Bình luận quân sự nước ngoài")