Thăm, khám người bệnh tim mạch ở khoa nội A1.

Cùng sự phát triển khá nhanh của Thành phố Vĩnh Yên (tỉnh Vĩnh Phúc) với hệ thống cơ sở vật chất, hạ tầng xã hội khang trang, cơ ngơi của Viện Quân y 109 (Quân khu 2) bây giờ cũng đã khác xưa khá nhiều. Những tòa nhà mới, trang bị máy móc, thiết bị khám, chữa bệnh mới… tạo nên diện mạo mới của bệnh viện. Những năm gần đây, bệnh viện đã được cấp trên quan tâm nhiều đến đào tạo đội ngũ cán bộ, nhân viên nhằm tiếp thu những kiến thức y học mới. Khả năng chuyên môn ngày càng phát triển, tinh thần, thái độ phục vụ có nhiều cố gắng, cởi mở, thân thiện với người bệnh đã tạo nên uy tín của bệnh viện. Không chỉ với bộ đội mà với nhân dân trên địa bàn Viện Quân y 109 thực sự là địa chỉ đáng tin cậy.

Làm nhiệm vụ thu dung, chỉ đạo tuyến đảm bảo chăm sóc sức khỏe cho bộ đội, nhân dân, trong điều kiện mạng lưới giao thông khá phức tạp, lại là địa chỉ có bề dày truyền thống về xử lý chấn thương trong khu vực nên “tiếng lành đồn xa” lưu lượng bệnh nhân đến viện ngày một tăng. Nhiều lần bệnh viện phải tổ chức xử lý hàng loạt tai nạn giao thông, có những lúc, 5 đến 7 bệnh nhân cùng vào phòng cấp cứu, bệnh viện đồng thời phải triển khai mấy bàn mổ, có ca mổ đa chấn thương kéo dài vài giờ. Lại có những ca bệnh điển hình như vết thương đâm bằng dao bầu xuyên lưng, thấu phổi, đứt động mạch… thuộc diện phẫu thuật “vượt tuyến” nhưng nếu chuyển đi thì tính mạng người bệnh không đảm bảo. Các bác sĩ của Viện đã mổ cấp cứu theo hướng dẫn của các bậc thầy, đàn anh từ Bệnh viện 103, cứu sống người bệnh trong thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Những lúc ấy, các kíp trực như một guồng máy tăng tốc, chạy đua với thời gian để giành lấy sự sống cho người bệnh. Để xử lý được những ca bệnh phức tạp đó là thành quả của quá trình đầu tư về con người và trang bị kỹ thuật của bệnh viện. Đại tá, Thầy thuốc ưu tú Nguyễn Văn Tiến, Giám đốc bệnh viện bày tỏ:

- Muốn tạo được uy tín thì phải làm chủ được khoa học kỹ thuật, làm chủ chuyên môn, vừa phát huy thế mạnh sẵn có của một số chuyên khoa vừa phải tích cực học hỏi. Như thế mới theo kịp tình hình, tạo điều kiện hòa cùng sự phát triển của các bệnh viện bạn và không bị tụt hậu về chuyên môn.

Chủ trương ấy của bệnh viện được cụ thể bằng việc đón trước, gửi cán bộ, nhân viên đi đào tạo ở nhiều hướng kết hợp với đầu tư nhiều loại máy mới như siêu âm, máy nội soi màu… Hội đồng Khoa học- Kỹ thuật của viện cũng thường xuyên đôn đốc tiến hành 54 đề tài nghiên cứu khoa học, có những đề tài áp dụng thành công, hiệu quả cao như việc cải tiến “khung kéo dãn liên tục” dùng cho gãy hai xương cẳng chân, giá kéo dãn đốt sống cổ trong điều trị lý liệu… Đồng thời thường xuyên giữ liên hệ với các chuyên viên, bệnh viện tuyến trên giúp đỡ phát triển việc chẩn đoán, điều trị những trường hợp khó, nặng. Đến nay, Bệnh viện đã tự phẫu thuật nội soi bệnh nhân bị ruột thừa, u nang buồng trứng, viêm túi mật mãn, u xơ tiền liệt tuyến… Viện cũng làm chủ các kỹ thuật phẫu thuật sỏi mật, sỏi thận, vét hạch, bóc u xơ tiền liệt tuyến, phẫu thuật sọ não, kết xương chỉnh hình phức tạp... Nhờ đó “thương hiệu” Viện 9 (cách gọi thân thiết của bệnh nhân) càng bay xa, lan tỏa tiếng thơm trong lòng bộ đội và nhân dân.

Tôi đến khoa A1 (khoa nội, tim mạch, thận, khớp), khoa Ngoại 2, trò chuyện với các thầy thuốc và bệnh nhân đang điều trị, xem lại những bức thư mới có, cũ có ghi lại cảm xúc ân tình và cả những lời góp ý chân thành đến cái được, cái chưa được của từng bộ phận. Đại tá, Thạc sĩ Nguyễn Văn Hải, Chủ nhiệm khoa Ngoại 2 - nơi điều trị các mặt bệnh khá phức tạp tâm sự rằng: Mục tiêu của bệnh viện là xây dựng bệnh viện “tình thương và trách nhiệm”, để biến quyết tâm đó thành hiện thực thì phải yêu nghề, yêu người. Cán bộ, nhân viên y tế phải có tình cảm nhân ái, nêu cao trách nhiệm với người bệnh. Anh Hải minh họa rằng: “Phải kéo người bệnh trở về”. “Kéo” được người bệnh trên hai phương diện: đưa họ trở về với trạng thái sức khỏe ổn định và người bệnh tin tưởng, tìm đến thầy thuốc để gửi gắm, phó thác tính mạng. Làm nghề y mà để người bệnh “chạy đi” (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) thì coi như thất bại.

Ghi lại mấy lời thơ của bệnh nhân Hoàng Đình Thực ở thôn Sơn Thanh, xã Đại Bình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc (được tác giả gọi là “những lời tâm cảm”) chúng tôi bày tỏ đồng cảm với sự tin tưởng ấy: “Các anh, các chị ân cần/Lo từng viên thuốc, bữa ăn-tình người”. Tình người và niềm tin, đấy là cách để Viện Quân y 109 quyết tâm giữ cho được uy tín, tiếng thơm của bệnh viện có bề dày 55 năm phát triển, được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu “Đơn vị anh hùng LLVT nhân dân”.

Bài, ảnh: NGÔ ANH THU