Nhận được tin vài ngày nữa đơn vị sẽ đón đoàn công tác của cấp trên xuống kiểm tra, Trung đoàn trưởng Tuấn liền tổ chức giao nhiệm vụ cho đơn vị làm công tác chuẩn bị.
Sau khi nhận được nhiệm vụ, cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị đều tích cực bắt tay vào công việc. Trong khi ai nấy đều tất bật làm công tác chuẩn bị thì Thượng úy QNCN Nguyễn Thành Nam, nhân viên hậu cần, người được phân công phụ trách bộ phận kiểm tra vật dụng phòng cháy, chữa cháy (PCCC) trong đơn vị vẫn “bình chân như vại”. Chỉ huy trung đoàn có hỏi thì Nam tự tin trả lời: “Thủ trưởng cứ yên tâm, tuần trước đích thân tôi đã kiểm tra kỹ các vật dụng PCCC rồi, từ bể nước, vòi bơm, van nước, bình cứu hỏa... mọi thứ đều đủ cả, không còn gì phải lo lắng"...
Hai ngày trôi qua, đoàn kiểm tra đã có mặt tại đơn vị theo kế hoạch. Do chủ động triển khai chuẩn bị từ trước, Trung đoàn trưởng Tuấn tự tin dẫn đoàn đi tham quan, kiểm tra. Khi đến trước sân của một nhà kho chứa quân trang, đoàn kiểm tra đề nghị kiểm tra công tác PCCC của đơn vị. Lúc này, Nam hồ hởi chạy đến với vẻ mặt tự tin, vừa giới thiệu các vật dụng như bình cứu hỏa, xẻng, cuốc, câu liêm, bảng biển chỉ dẫn, vừa nhanh tay trải đường ống dẫn nước ra sân.
Nam ra tín hiệu cho một chiến sĩ đang đứng chờ sẵn để mở van nước. Mọi người tản ra. Một, hai, ba rồi đến 5 phút trôi qua, vòi nước vẫn nằm lép xẹp trên sân.
Nam tái mặt, chạy qua, chạy lại, hết kiểm tra van rồi đến vòi nước mà vẫn không thấy giọt nước nào. Chợt nhớ tới bể nước trên núi, Nam vội xin phép chỉ huy chạy lên bể để mở van. Thì ôi thôi! Bể đã cạn sạch nước từ bao giờ. Chẳng còn cách nào khác, Nam đành phải thành thực báo cáo với chỉ huy, đoàn kiểm tra và nhận trách nhiệm về mình.
Trưởng đoàn kiểm tra nhẹ nhàng: Không có nước thì làm sao cứu hỏa...
Đồng chí Trung đoàn trưởng cũng không nói được câu gì nữa, chỉ nhìn về phía Nam với vẻ mặt thất vọng.
Vậy là đơn vị chỉ vì việc PCCC chưa tốt mà bị đánh giá hoàn thành chưa tốt nhiệm vụ chuẩn bị đầu năm. Ban chỉ huy trung đoàn cũng đã nghiêm túc rút kinh nghiệm về tác phong thiếu sâu sát của mình. Còn riêng Nam thì bị chỉ huy phê bình, nhắc nhở nghiêm khắc. Điều Nam ân hận là chỉ vì cá nhân mình mà ảnh hưởng đến thành tích chung của cả đơn vị.
BÙI THẾ ANH