Mừng Đảng, mừng xuân, mừng đất nước. Ảnh: MINH TRƯỜNG

Mỗi mùa xuân về, Tết đến, quân và dân ta lại nhớ Bác Hồ. Tết Nguyên đán-Tết cổ truyền của dân tộc, Bác thường có thơ chúc Tết đồng bào, chiến sĩ cả nước. Vào tuổi thọ 79, Bác đã “đi xa”. Nhớ Bác, nhân dân ta đã và đang đi theo con đường sáng mà Đảng và Bác đã vạch ra.

Đến mùa xuân Đinh Hợi 2007 này, chân dung của nước Việt Nam đã sáng chói với bạn bè năm châu, bốn biển. Nhớ Bác, xin nghĩ về đức lớn của Bác-Đức lớn Hồ Chí Minh.

Đã có một tư liệu cho hay: “Trong cuộc đời 79 mùa xuân của Bác thì có 30 mùa xuân tha hương-Bác đi tìm đường cứu nước, hai mùa xuân vừa tha hương vừa nằm trong ngục tù của Tưởng Giới Thạch. Trong 30 mùa xuân trên, có hai lần Bác đón xuân tại nhà tù Vích-to-ri-a (Hồng Công) và 5 cái Tết ở Liên Xô chỉ có đọc sách mà không được hoạt động gì-từ năm 1934 đến năm 1938. Cuộc đời của Bác: 7 mùa xuân lênh đênh trên biển, 4 mùa xuân trong xà lim, 5 mùa xuân không được hoạt động”.

Hội nghị quốc tế “Việt Nam trong thế kỷ 20” năm 2000 tại Hà Nội, nguyên Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu phát biểu trước các nhà văn hóa, sử học, chính khách, báo chí quốc tế: “Tính từ ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh đi tìm đường cứu nước đến nay đã 90 năm. Bác đã dành hơn nửa cuộc đời vượt qua 3 đại dương đến 4 châu lục, 28 nước, bôn ba trên một chặng đường dài 20 vạn ki-lô-mét, từ trung tâm văn minh nhất thế giới đến những nơi bần cùng và đau khổ nhất của nhân loại thời ấy”. Vì độc lập của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân, Bác đã phấn đấu suốt đời cho mục tiêu cao cả này. Bác từng nói những câu nổi tiếng-những lời vàng đã được ghi vào sử sách: “Tôi hiến cả đời tôi cho dân tộc tôi”, “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành.”. Và “Trước hết là lo cho con người”, “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

Đức độ của Người sáng rực từ công việc bình thường đến những gánh nặng quốc gia. Bác từng nói với nhà quay phim nổi tiếng Xô-viết Rô-man Các-men: “Tôi thức dậy cùng tiếng chim hót và khi bầu trời nhạt sao”. Phong thái của Bác là sự ung dung, bình tĩnh, sáng suốt, quyết đoán đến tuyệt vời: “Xem sách chim rừng vào cửa đậu; Phê văn hoa núi ghé nghiên soi”. Đã có nhiều chính khách, nhà văn, nhà báo ngợi ca về đức sáng của Người: “Hồ Chí Minh: một nửa là Lê-nin, một nửa là Găng-đi” (Wiliam John Duiklr-tác giả cuốn “Hồ Chí Minh”). Tạp chí Time nhận xét: “Khuôn mặt gầy gò và chòm râu dài, chiếc áo khoác sờn cổ, đôi dép cao su mòn, Hồ Chí Minh gợi lên một hình ảnh khiêm tốn và nhân từ như Bác Hồ”.

Nhà triết học người Anh-B.Rút-xen nói: “Cụ Hồ trước hết là một người nhân văn chủ nghĩa”. “Chủ nghĩa nhân văn Hồ Chí Minh là sự kết hợp giữa văn hóa Việt Nam và văn hóa nhân loại; giữa văn hóa phương Đông và văn hóa phương Tây; giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa quốc tế; giữa truyền thống và hiện đại; giữa trí tuệ và tâm hồn; lý trí và tình cảm, lý luận và thực tiễn”.

Nhưng, Bác vẫn sống một cuộc sống đời thường. Nét vĩ đại của Bác là ở sự trong sáng, cao đẹp từ những việc đời thường ấy. Nhớ lại thời kháng chiến chống Pháp 9 năm ở chiến khu Việt Bắc, một lần Bộ trưởng Bộ Tài chính Lê Văn Hiến gợi ý Bác về việc lập gia đình. Bác nói với ông Lê Văn Hiến: “Mình chẳng phải thần thánh gì. Mình cũng như mọi người thôi. Nhưng trong hoàn cảnh hiện nay thì còn điều kiện nào mà nghĩ đến gia đình. Thôi, gia đình nhỏ không thể được, thì ta cứ lo xây dựng gia đình lớn vậy”.

Bác là thế. Cái nét nhân văn rất người ấy cùng làm cho tất thảy mọi người kính phục. “Việc quân, việc nước đã bàn; Xách bương, dắt trẻ ra vườn tưới rau”. Lại thêm một nét nhân văn của Bác nữa.

TẠ HỮU YÊN