Nhiệm vụ cao cả

Tôi còn nhớ, vào những ngày cuối Thu năm 2019, khi những cơn mưa đầu mùa báo hiệu một cái rét đã đến. Tôi nhận được một cuộc điện thoại từ Đại úy, bác sĩ Trần Đăng Ninh: “Chị Lan ơi, em có quyết định đi công tác tại đảo Song Tử Tây”.

Niềm vui toát lên từ từng câu nói đầy mong chờ, trong lòng tôi xen lẫn những cảm xúc vô cùng khó tả. Nhận nhiệm vụ công tác tại đảo Song Tử Tây là một vinh dự lớn, thời gian công tác gần 2 năm không phải quá dài tuy nhiên con gái bác sĩ Ninh mới được 5 tháng, vẫn còn rất nhỏ và cần sự quan tâm chăm sóc của bố. Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng được gạt qua, bởi lẽ dù nhiệm vụ cao cả đi cùng những khó khăn vất vả nhưng tôi tin bác sĩ Ninh sẽ vượt qua và hoàn thành tốt nhiệm vụ trở về.

leftcenterrightdel
 Đại úy, bác sĩ Trần Đăng Ninh chia tay gia đình cùng chỉ huy đơn vị để lên đường công tác tại đảo Song Tử Tây.

Thời gian chuẩn bị chỉ kéo dài trong vòng 2 tuần, tôi đã hỗ trợ các thủ tục cần thiết cho Ninh lên đường nhận nhiệm vụ. Trong buổi liên hoan cuối cùng của Khoa và cũng là buổi chia tay để em lên đường nhận nhiệm vụ, vợ con Ninh cũng đến, Không khí buổi liên hoan vui vẻ ấm áp như một bữa tiệc gia đình quây quần, cô con gái bé nhỏ rất ngoan, kháu khỉnh.

Cuối buổi tiệc, tôi khẽ gọi vợ Ninh ra động viên em cố gắng ở nhà lo toan mọi việc, dù biết đóng 2 vai cả bố lẫn mẹ cùng một lúc là điều vô cùng khó khăn, nhưng hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới có thể yên tâm nỗ lực cống hiến vì đất nước.

Hai ngày sau, thời khắc chia tay cũng đến, Bệnh viện tổ chức buổi gặp mặt có cả đại diện khoa cũng như đại diện gia đình Ninh, chúng tôi cùng gia đình tiễn bác sĩ Ninh ra ga trong cơn mưa tầm tã. Cô con gái nhỏ còn quá bé để hiểu được việc sắp phải chia tay bố, mọi người quyến luyến bịn rịn mãi không thôi. Tôi vội vàng chụp vài tấm hình ghi lại khoảnh khắc kỷ niệm trước khi tàu rời ga. 

Kể từ khi Ninh đi, hai chị em hằng ngày vẫn liên lạc với nhau. Ban đầu, bác sĩ Ninh được tập trung tại vùng 4 Hải Quân thuộc Cam Ranh - Khánh Hòa khoảng 3 tháng, sau đó mới ra đảo để thay lực lượng quân y ở đó. Thời gian đầu, Ninh cũng gặp nhiều khó khăn, nhìn em gầy và đen hẳn đi nhưng khuôn mặt thì luôn rạng ngời vui vẻ, em chia sẻ với tôi “Đây là một nhiệm vụ với nhiều trải nghiệm nên em cảm thấy hãnh diện chị ạ, bởi vì có đi mới biết mình còn nhỏ bé, còn cần phải đóng góp nhiều hơn nữa cho nhân dân và cho Quân đội”.

Vào Tết đầu tiên năm 2020, bệnh viện có tổ chức cầu truyền hình cho cán bộ nhân viên tại bệnh viện và các chiến sĩ ngoài đảo xa, tôi thông báo cho gia đình Ninh đến tham gia. Đêm hôm đó trời mưa tầm tã, chưa bao giờ vào đêm giao thừa lại mưa to như thế, vì con quá bé nên vợ con Ninh không tham gia được mà chỉ có ông bà nội tới động viên tinh thần. Ai cũng mừng và xúc động vì trực tiếp theo dõi hình ảnh từ đảo gửi về và vì giây phút giao thừa này đây, chúng tôi như một gia đình đầy tình yêu thương ấm áp.

Thời gian trôi qua thật nhanh, khoảng cách xa, sóng 3G chập chờn, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau bằng tin nhắn nhưng có những tin nhắn phải 4-5 ngày sau mới nhận được. Ninh thường gửi về cho chúng tôi những bức ảnh thấm đượm hương vị biển cả trong xanh, những buổi hoàng hôn lắng đọng tại đảo xa và những cánh hoa bàng vuông làm kỷ niệm.

leftcenterrightdel
 Những bức ảnh từ đảo Song Tử Tây của bác sĩ Trần Đăng Ninh.

Cuộc sống trên đảo đầy những khó khăn vì khí hậu khắc nghiệt, cư dân ít, đặc biệt làm nhiệm vụ y tế lại càng vất vả hơn vì trang thiết bị y tế chưa được đầy đủ. Tôi nhớ những ngày cuối hè năm 2020, bệnh xá nơi Ninh công tác tiếp nhận 1 ca bệnh nặng bị giảm áp khi lặn biển từ tàu cá QNg 90449 TS vào cấp cứu trong tình trạng bại yếu 2 chân, khó thở nhẹ, đau tức ngực và bụng; chướng nhẹ vùng bụng, tím tái nhiều ở 2 chân và vùng bụng, ngực.

Với tinh thần khẩn trương để cứu tính mạng ngư dân nhanh nhất, đồng thời nhận được sự hỗ trợ qua hệ thống Telemicin từ Bệnh viện, kíp y bác sĩ của Ninh đã nhanh chóng thực hiện điều trị và cứu sống được ngư dân. Sau này Bệnh viện đã khen thưởng kíp cấp cứu trong hội nghị giao ban tháng 8-2020.

Mọi công việc vẫn tiếp tục diễn ra với người chiến sĩ áo trắng trên đảo. Hàng ngày bác sĩ Ninh cần mẫn với công việc chăm sóc sức khỏe cho cư dân trên biển. Cuối chiều, lại đứng trước biển cả bao la, ngắm cảnh hoàng hôn mà lòng dâng trào một nỗi nhớ nhà da diết.

leftcenterrightdel
 Đại úy, bác sĩ Trần Đăng Ninh cùng các chiến sĩ quân y tại đảo Song Tử Tây.

18 tháng thoắt cái đã trôi qua, cận kề Tết năm 2021, bác sĩ Ninh được thông báo chuẩn bị lên bờ về Vùng 4 hải quân kết thúc chuyến công tác trên đảo. Tôi nhận được tin nhắn của em “Em đã lên tàu và chuẩn bị về đất liền, dự kiến vài hôm nữa sẽ về tới Cam Ranh, Khánh Hòa” Tôi trao đổi và thoáng nghĩ sẽ cùng đoàn viên của Khoa đón em về. Tuy nhiên, mọi dự định đều không thực hiện được vì dịch Covid-19 bùng phát một cách phức tạp. Ninh cùng đoàn về đất liền phải cách ly tập trung. Sau 14 ngày cách ly, Ninh được về nhà, những ngày tiếp theo Bệnh viện tổ chức gặp mặt các đồng chí đã hoàn thành chuyến công tác và giao nhiệm vụ mới tại Bệnh viện. Ninh được bố trí nghỉ phép 2 tuần, sau đó quay trở lại Khoa - nơi gắn bó bao ngày để tiếp tục cống hiến và làm việc.

Trong thời điểm này, bệnh viện thông báo có lớp sau đại học cho các bác sĩ trẻ, vậy là bác sĩ Ninh – với tinh thần cầu tiến không ngừng học hỏi, lại đăng ký, ôn thi và trúng tuyển vào lớp cao học bác sĩ tại Học viện Quân y. Con đường rèn luyện học tập của một người thầy thuốc chẳng bao giờ là kết thúc cả.

Sẵn sàng lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc

Trong giai đoạn dịch bệnh Covid-19 bùng phát mạnh, miền Nam trở thành tâm điểm với số ca F0 và tử vong tăng lên nhanh chóng thì lực lượng quân y là một phần nòng cốt không thể thiếu. Bác sĩ Ninh cũng tâm sự với tôi rằng: “Em đã đăng ký trong danh sách tham gia chi viện miền Nam, tuy nhiên dịch bệnh dần ổn định hơn, vì vậy danh sách được bảo lưu, nhưng bất cứ khi nào tổ quốc cần, em sẵn sang nhận nhiệm vụ lên đường”.

Hiện nay, bác sĩ Ninh đang tiếp tục học tại Học viện Quân y; đồng thời hỗ trợ lấy mẫu sàng lọc tại Viện Lâm sàng các Bệnh truyền nhiễm, Viện Truyền nhiễm, Bệnh viện Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.

Tôi - với vị trí là một người chị, một người đồng nghiệp, chúc cho những ước mơ và hoài bão của Đại úy Trần Đăng Ninh sẽ trở thành hiện thực và tuổi trẻ cũng như nhiệt huyết của đồng chí sẽ luôn cháy hết mình để cống hiến và góp sức cho Bệnh viện cũng như nền y học của nước nhà.

Thiếu tá QNCN NGUYỄN HƯƠNG LAN (Bệnh viện Trung ương Quân đội 108)