Tại vùng ven biển No-phoóc, phía bắc nước Anh có một ngôi làng hẻo lánh có tên Xđê-lê-côn, trong nghĩa trang phía sau nhà thờ của làng có một nấm mồ tập thể ẩn chứa một bí mật của Chiến tranh thế giới thứ II: Hít-le từng táo tợn thực hiện một vụ bắt cóc Thủ tướng Anh Sớc-sin ngay trên xứ sở sương mù. Đây là nấm mồ chôn chung toàn bộ thành viên đội đặc nhiệm quân Đức thực hiện nhiệm vụ đặc biệt này.
Giả dạng quân đồng minh
Đầu năm 1943, quân đội đồng minh đổ bộ thành công lên đảo Xi-xin, ở I-ta-li-a đã nổ ra cuộc bạo loạn. Ngày 3-9, I-ta-li-a tuyên bố đầu hàng, ký với đồng minh bản Hiệp định đình chiến. Trùm phát xít Mu-xô-li-ni bị phe nổi dậy bắt giam. Nhưng tên hung thần chiến tranh Hít-le chưa chịu thất bại. Hắn đã cử một đội biệt động siêu hạng, lập nên một kỳ tích: giải cứu thành công “chiến hữu ruột” Mu-xô-li-ni. Vô cùng đắc ý với chiến tích của mình, Hít-le tiếp tục ra lệnh cho Đô đốc hải quân Ca-na-rít thực hiện kế hoạch bắt cóc nguyên thủ nước Anh, Sớc-sin. Đô đốc Ca-na-rít hạ lệnh cho thuộc hạ là trung tá Ốt-tô Ra-đơ khởi thảo một kế hoạch hành động thật tỉ mỉ và bí mật. Trong thâm tâm, ông ta nghĩ rằng, đây là một nhiệm vụ bất khả thi vì cuộc chiến đang diễn ra ác liệt mà luồn vào hậu phương của nước Anh, bắt cóc thủ tướng của họ, đưa về nước Đức thì quả là chuyện “ăn gan trời”. Trong khi Ốt-tô Ra-đơ đang vò đầu bứt tai nghĩ kế thì một hôm, nhận được mật báo của Giô-ra-na Gra, một nữ điệp viên nằm vùng tại Anh, gửi về cho hay vào ngày 6-11-1943, Thủ tướng Sớc-sin sẽ đến thị sát căn cứ không quân Hoàng gia gần làng Xđê-lê-côn, nơi điệp viên này đang ở, buổi tối sẽ tới nghỉ cuối tuần tại trang trại của Hơ-ry Oa-tao-pơ, Tư lệnh hải quân đã về hưu, chỉ cách làng nói trên 8km. Trung tá Ốt-tô Ra-đơ mừng rơn. Hắn vội giở bản đồ và dò ngay ra được địa điểm làng Xđê-lê-côn. Đó là khu vực bờ biển hẻo lánh miền Bắc nước Anh, men theo ven biển là cồn cát và vạt đầm lầy rộng lớn, rất thích hợp cho một cuộc đổ bộ đường không. Hắn còn biết, sau khi triệt thoái khỏi phòng tuyến Đăn-cơ, một đơn vị lớn quân đội Anh từng đồn trú tại đây, nên đã chỉ thị nữ điệp viên Gra tiếp tục điều tra thật kỹ, làm rõ mọi tình hình hoạt động của quân Anh trong khu vực lân cận. Gra nhanh chóng báo cáo tình hình diễn biến mới: Ở gần làng Xđê-lê-côn thường xuyên có các đơn vị quân đội đồng minh thuộc nhiều quốc tịch tới luyện tập, trong đó có cả đơn vị đặc nhiệm không quân. Sau khi nghiên cứu quy luật, Ốt-tô Ra-đơ quyết định cho một toán lính Đức đóng giả thành một đơn vị quân dù Ba Lan trực thuộc đơn vị đặc nhiệm không quân Hoàng gia Anh, thực hiện sứ mệnh đặc biệt bắt cóc Thủ tướng Anh Sớc-sin. Toán lính này do trung tá Han Xta-nin-nê chỉ huy. Do từ rất nhỏ đã được theo học tại Anh nên Xta-nin-nê nói tiếng Anh rất lưu loát. Phục vụ trong quân đội Đức Quốc xã, Xta-nin-nê đã lập nhiều chiến công. Đã có thời kỳ hắn chuyên tập kích các tàu thuyền của phe đồng minh. Ốt-tô Ra-đơ soạn thảo một bản kế hoạch hết sức chi tiết, hí hửng đệ trình lên thượng cấp. Trong khi đô đốc Ca-na-rít vẫn còn tỏ ra hoài nghi về viễn cảnh thành công của kế hoạch này thì trùm mật vụ Him-le lại tỏ ra rất hứng thú. Hắn gọi Ốt-tô Ra-đơ tới phòng làm việc của mình, giao cho một phong thư đóng dấu tuyệt mật. Ốt-tô Ra-đơ tái mặt khi bóc phong thư và nhận ra đây là bản mật lệnh của Hít-le, nguyên văn như sau: “Mật lệnh của Quốc trưởng: Trung tá Ốt-tô Ra-đơ là người thực thi nhiệm vụ theo lệnh trực tiếp của tôi. Anh chỉ báo cáo tình hình với tôi”. Có sự ủng hộ của Hít-le, Ốt-tô Ra-đơ cũng vững tin vào việc thực thi thành công kế hoạch hành động. Tại Ran-vôn, một thôn nhỏ cách thủ đô Hà Lan 32km về phía bắc, Ốt-tô Ra-đơ đã thiết lập một căn cứ huấn luyện tập nhảy dù, đồng thời cử thêm điệp viên siêu hạng là Rai Đi-vơ-rin tới phối hợp cùng Gra tiếp nhận hành động đổ bộ đường không. Sau khi đã hoàn thành mọi công việc chuẩn bị, Hít-le chỉ thị cho Ốt-tô Ra-đơ: “Nhằm tránh vi phạm điều khoản trong Hội nghị Giơ-ne-vơ quy định quân đội tham chiến không được giả mạo quân phục của đối phương, vì vậy cho lính dù mặc quân phục Đức bên trong, bên ngoài mặc quân phục Anh, khi chính thức hành động sẽ trút bỏ lớp ngoài. Còn đối với Sớc-sin, cố gắng bắt sống, vạn bất đắc dĩ mới được phép hạ sát”.
Người tính không bằng trời tính
Tối 5-11-1943, nhóm biệt kích do Xta-nin-nê cầm đầu nhảy dù thành công xuống làng Xđê-lê-côn. Sau khi trời sáng, bọn chúng mặc quân phục Anh, công khai luyện tập, bắn súng gần nhà máy xay Xđê-lê-côn, dân làng đổ ra xem đứng chật cả cây cầu nhỏ gần đấy, nhưng lan can gỗ cây cầu quá cũ, bị ải mục, không chịu nổi sức đè của quá đông người, đột nhiên bị gãy gục, hai đứa trẻ theo đà rơi xuống lòng sông và bị dòng nước cuốn xuôi xuống phía nhà máy xay. Toán biệt kích Đức mặc quân phục Anh nghe tin vội dừng tập, lao ra bờ sông, hai binh sĩ để nguyên cả quân phục lao xuống nước, bơi ra chỗ hai cháu nhỏ đang vùng vẫy giữa dòng nước. Trung sĩ Xđim bơi phía trước chộp được cánh tay của bé trai, giao cho thượng sĩ Bran bơi ở phía sau, lại vội quay ra cứu tiếp cháu bé kia nhưng gặp phải xoáy nước, Xđim bị cuốn vào bánh xe nước cực lớn của cối xay. Khi mọi người đến ứng cứu và vớt được Xđim lên thì đầu Xđim đã bị giập nát, máu nhuộm đỏ cả một vùng nước. Bran vội vàng cởi phăng áo ngoài của Xđim để cấp cứu, nhưng Xđim đã chết. Lúc ấy, cậu bé vừa được cứu sống đứng bên cạnh đột nhiên chỉ vào bộ quân phục Đức trên người Xđim và hét toáng lên. Dân làng để ý tới người anh hùng xả thân cứu người đúng là đang mặc quân phục Đức. Han Xta-nin-nê thấy chân tướng đã bị bại lộ liền ra lệnh cho toán biệt kích dùng vũ lực khống chế, lùa tất cả dân làng giam trong nhà thờ và phong toả quanh làng, lẳng lặng chờ Thủ tướng Sớc-sin tới. Vị linh mục cai quản nhà thờ phán đoán rằng, rất có thể, bọn lính Đức này đột nhập nhằm đón lõng Sớc-sin, liền nháy mắt, thầm bảo em gái mình thông qua đường dây bí mật, báo cáo với Tổng bộ Biệt động Mỹ đóng tại Mem-sơ.
Sau khi nhận được nguồn tin khẩn cấp, thượng tá Sát-óp, chỉ huy Đội biệt động Mỹ lập tức ra lệnh cho cấp phó của mình là thiếu tá Cai-nơ dùng xe jeep phóng đi ngăn đoàn xe của Thủ tướng Anh lại. Bản thân Thượng tá Sát-óp tự mình dẫn đầu hơn 40 binh sĩ biệt động Mỹ ngồi trên 8 chiếc xe jeep, chia ra thành ba toán bao vây quanh nhà thờ. Không lâu sau khi thiếu tá Cai-nơ đón đường đưa được đoàn xe của Thủ tướng Sớc-sin vào lánh tại Tổng bộ Biệt động Mỹ, ông ta đã dẫn một toán binh sĩ tới tăng viện quanh nhà thờ. Nhằm tránh gây thương vong cho dân thường bị bắt làm con tin, Sát-óp đề nghị đàm phán với đội biệt kích Đức. Xta-nin-nê đồng ý thả hết thường dân bị giam giữ, nhưng thề tử thủ đến cùng, quyết không đầu hàng. Cũng chính lúc ấy, gã điệp viên tăng cường tới trước là Đê-vơ-rin, qua một cô gái mới làm quen, đã biết được lối thoát bí mật của nhà thờ. Khi tiếng súng của lực lượng bao vây bên ngoài nhà thờ rộ lên uy hiếp thì Xta-nin-nê dẫn theo toán biệt kích Đức nhảy lên chiếc xe con của vị linh mục, lao ra con đường lớn thông ra bãi biển. Khi trời tối, Xta-nin-nê cho xe chạy về phía Tổng bộ Biệt động Mỹ ở Mem-sơ. Tại một trạm gác, quân cảnh Mỹ phát hiện ra, lập tức báo động và huy động lực lượng truy kích, bắn đuổi tới tấp. Chiếc xe chở toàn bộ toán biệt kích Đức bị trúng nhiều phát đạn, vỡ lốp, lạc tay lái, lao xuống vực nhưng Xta-nin-nê chỉ bị thương nhẹ vì hắn kịp thời nhảy ra khỏi xe. Khi kiểm tra các xác lính biệt kích Đức, quân Mỹ thấy thiếu toán trưởng Xta-nin-nê, liền toả ra các hướng truy tìm ráo riết.
Trên đường chạy trốn, Xta-nin-nê đã giết một lính thông tin Anh bị lạc đường khi đưa tin tới Đội biệt động Mỹ tại Mem-sơ. Sau khi giết chết người lính này, Xta-nin-nê lột ngay bộ quân phục Anh mặc lên người. Khi lục tìm trong công văn, hắn phát hiện một bức mật thư gửi thượng tá biệt động Mỹ Sát-óp. Xta-nin-nê nhảy lên chiếc mô-tô của người lính thông tin Anh, phóng thẳng tới Tổng bộ Biệt động quân Mỹ. Tới trạm gác cổng lớn, hắn giơ bức thư lên vẫy vẫy nói to: “Đây là công văn khẩn gửi tận tay thượng tá Sát-óp”. Viên lính gác phẩy tay ra hiệu, hắn thoải mái phóng qua cổng vào trong sân Tổng bộ, vòng qua tiền sảnh. Hắn bỏ xe, lội bộ qua vườn hoa, trút bộ quân phục thông tin Anh, bước thẳng về phía cầu thang gác 2. Bước chân gấp gáp của hắn làm Sớc-sin giật mình, ông quay lại hỏi: “Nếu tôi không nhầm thì anh là trung tá quân dù Đức Quốc xã Han Xta-nin-nê?”. Xta-nin-nê nói rõ từng tiếng một: “Thưa ngài Sớc-sin, tôi rất lấy làm tiếc vì chuyện xảy ra hôm nay, nhưng với tư cách là một người lính, tôi buộc lòng phải thi hành nhiệm vụ của mình”. “Vậy, anh còn chờ gì nữa?” – Thủ tướng Sớc-sin cất giọng rất bình tĩnh. Xta-nin-nê nâng súng chĩa thẳng vào Sớc-sin, đặt ngón tay trỏ vào cò súng. Đúng lúc ấy, vệ sĩ của Sớc-sin đạp cửa xông vào bắn liền một loạt đạn. Xta-nin-nê gục xuống cùng tiếng nổ liên hồi. Thủ tướng Anh giọng bình thản: “Thật kỳ lạ, hắn đã đặt ngón tay vào cò súng, tới tích tắc cuối cùng, hắn lại do dự. Nói gì thì nói, anh ta vẫn là một người lính dũng cảm. Hãy mai táng cho anh ta thật đàng hoàng”. Thế là, người ta chôn cất Xta-nin-nê cùng 13 đội viên biệt kích Đức ngay tại nghĩa trang sau nhà thờ trong cùng một nấm mồ trên có dựng tấm bia đá với dòng chữ tiếng Đức: “Nơi đây, Trung tá Đức Han Xta-nin-nê và 13 lính dù Đức yên nghỉ. Thời gian tử vong: mồng 6-11-1943”.
HÙNG SƠN
(Theo Spy World)