Năm nay, khi về, ông mời một số anh em sang uống trà và thưởng thức đặc sản miền Trung. Đang lúc vui chuyện, ông Hưng hàng xóm buột miệng:

- Ngày xưa, anh em mình dại. Cứ xung phong ra tuyến đầu, thành thử dính đạn rồi thành liệt sĩ, bị thương, đâm ra vất vả cho cả gia đình.

Nghe ông Hưng nói vậy, chất lính trong người ông Thái sôi lên:

- Ông mà cũng nghĩ vậy à? Nếu không xông pha ra trận thì sao đánh đuổi được quân xâm lược? Ông nói thế là xúc phạm đến các đồng đội của chúng ta đã anh dũng hy sinh vì độc lập của dân tộc.

leftcenterrightdel
Ảnh minh họa / qdnd.vn 

Ông Hưng cố cãi:

- Bác không biết đấy thôi, trên mạng người ta còn bảo, đáng nhẽ, chúng ta không cần chiến tranh, hy sinh xương máu mà chỉ cần kiên trì thương lượng, đàm phán trong hòa bình thì đỡ mất mát, đau thương mà vẫn đuổi được quân xâm lược. Tôi nghĩ, họ nói thế cũng có lý đấy!

Nghe ông Hưng nói vậy, ông Thạch, Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn phản ứng quyết liệt:

- Tôi không ngờ đến tuổi này rồi, cũng từng cầm súng trên chiến trường mà ông Hưng lại tin vào những luận điệu như vậy! Tôi hỏi ông, cuộc chiến tranh phi nghĩa do quân xâm lược gây nên trên đất nước ta, dày xéo mồ mả tổ tiên, ông cha ta; cướp bóc của cải, giết hại nhân dân, khiến xóm làng chìm trong bom đạn, già trẻ, gái trai không được sống trong hòa bình, con cháu không được đến lớp... Nếu chúng ta không cầm súng đánh đuổi quân xâm lược thì thương lượng, đàm phán có ích gì? Hay chúng ta chỉ cúi đầu xin kẻ thù thương thì chúng sẽ tự rút về nước?

Ông Hưng đuối lý:

- Thì em đọc thông tin trên mạng họ nói thế nên giãi bày ra thôi, chứ em cũng đã tham gia kháng chiến đánh đuổi giặc ngoại xâm mà không tiếc máu xương gì.

Thấy ông Hưng đã thông tư tưởng, ông Thái bảo:

- Thực tế đã chứng minh, địch chỉ ngồi vào bàn đàm phán khi chúng thất thế trên chiến trường, thậm chí trước mỗi cuộc đàm phán chúng còn cố gắng dồn lực đánh ta hòng giành lợi thế. Có qua thực tế kháng chiến mới biết rõ không thể có chuyện địch tự trả độc lập, tự do cho nhân dân, đất nước ta. Thế mà hiện nay, một số người lại tin vào luận điệu của bọn phản động, cho rằng ta không cần đánh thì rồi địch cũng tự rút. Âm mưu của những kẻ tung luận điệu phản động này là nhằm phủ nhận đường lối, công sức của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, làm cho nhân dân ta nghi hoặc, dẫn đến mất niềm tin, mất đoàn kết. Vì thế, chúng ta phải hết sức cảnh giác trước âm mưu, thủ đoạn nham hiểm của các thế lực thù địch.

TRẦN DUY