Ngày hôm nay là tròn 17 tháng mình tham gia phục vụ tại khu cách ly và Bệnh viện dã chiến điều trị Covid-19 Củ Chi. Bao khó khăn, vất vả, bao vui buồn đến rồi lại đi.

Sáng nay, lúc mình đi thu gom rác ở các phòng bệnh, gặp một nhân viên y tế nhắc bệnh nhân không nên tụ tập, ở phòng này không nên sang phòng khác. Nhưng một nữ bệnh nhân trạc tuổi 60 vừa khóc vừa phản ứng gay gắt, thậm chí còn mắng chị y sĩ không tiếc lời. Có lẽ do đoàn bác sĩ, nhân viên y tế mới đến thay phiên được ít ngày nên chưa nắm rõ tình trạng và tâm lý bệnh nhân tại đây. Bệnh nhân thường căng thẳng, lo lắng, thậm chí hoảng loạn không kiềm chế được bản thân khi chờ đợi kết quả xét nghiệm, hoặc vừa nghe thông báo dương tính với SARS-CoV-2. Bác bệnh nhân kia cũng trong tâm lý ấy. Bác đang đợi kết quả xét nghiệm nhưng chắc ai đó đã nói điều gì khiến bác lo sợ, bất an. Mình đến bên bác ấy và động viên bằng những lời chân thành, mộc mạc: “Bác ơi, không sao đâu, dù kết quả dương tính thì cũng sẽ nhanh khỏi thôi bác ạ. Con phục vụ ở đây gần một năm rưỡi, đã chứng kiến hàng nghìn bệnh nhân được chữa khỏi trở về với gia đình. Họ còn bị nặng và yếu hơn bác cơ. Bác cứ tin vào các bác sĩ nhé”. Bác bệnh nhân lặng yên nhìn mình. Có lẽ, gương mặt trẻ măng của một chiến sĩ như mình khiến lòng bác dịu lại. Mình tiếp tục an ủi: “Tụi con làm việc ở đây, suốt ngày tiếp xúc với các ca bệnh, vậy mà 17 tháng nay tụi con vẫn bình thường, đủ sức khỏe để chăm sóc các bác, các cô ăn uống rồi dọn dẹp... Bác đừng lo lắng quá! Bây giờ, bác về giường nằm nghỉ, lát nữa có kết quả bác sĩ sẽ thông báo ngay cho bác”.

Nghe mình nói vậy, những người ở phòng khác tản đi. Bác bệnh nhân cũng lặng lẽ về giường...

Buổi trưa, gặp lại chị y sĩ đang nhận thuốc chuẩn bị mang tới các phòng bệnh. Chị chạy ra hành lang, vẫy mình lại: “Bác đó kết quả âm tính rồi em ạ. Sáng nay may quá gặp em. Sao mà động viên bệnh nhân khéo thế!”. Mình nói: “Tụi em quen với những trường hợp như vậy rồi. Với lại, tụi em là bộ đội, vất vả phục vụ bệnh nhân tối ngày nên cũng được các cô, các bác tin tưởng, thương yêu”. Trả lời chị mà trong lòng mình thấy vui vui...

 Gần một năm rưỡi thực hiện nhiệm vụ trong khu cách ly, mình đã chứng kiến không ít bệnh nhân lo âu, hoảng loạn và cũng tích lũy được nhiều kỹ năng ứng xử, giải quyết tình huống giúp mình thêm bản lĩnh.

 Mấy hôm nay, TP Hồ Chí Minh thực hiện cách ly xã hội theo Chỉ thị số 16 của Thủ tướng Chính phủ. Mình và đồng đội hy vọng các ca dương tính với SARS-CoV-2 sẽ giảm. Vậy mà..., mới sáng sớm tiếng còi xe cứu thương đã hú inh ỏi nghe thật sốt ruột. Lại thêm những ca bệnh mới! Đã bao lần nghe âm thanh ấy nhưng sao mãi vẫn không quen.

Mình mong sớm hết dịch để mình được trở về đơn vị. Kết thúc một ngày mệt nhọc, mong sao đêm nay mình không phải nghe tiếng còi xe cứu thương chạy vào bệnh viện. 

PHẠM VĂN TRƯỜNG DŨNG

 (chiến sĩ phục vụ tại Bệnh viện dã chiến điều trị Covid-19 Củ Chi)