QĐND Online – Chiều 22-5, trong phiên thảo luận tại hội trường về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật (VBQPPL), trước tình trạng “văn bản quy định chi tiết “to” hơn VBQPPL, nhiều đại biểu đã đề nghị cần quy định rõ ràng, cụ thể việc xây dựng Văn bản quy định chi tiết không được quy định thêm, mở rộng so với VBQPPL…

Nội dung về thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật của Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân cấp huyện, cấp xã trong dự thảo luật được nhiều đại biểu tham gia góp ý. Trước kỳ họp có hai loại ý kiến khác nhau: Loại ý kiến thứ nhất đề nghị quy định cấp huyện, cấp xã được ban hành văn bản quy phạm pháp luật; loại ý kiến thứ hai đề nghị không quy định cấp huyện, cấp xã được ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Trong phiên thảo luận, hầu hết các đại biểu tán đồng với ý kiến thứ nhất vì cho rằng, để bảo đảm chính quyền cấp huyện, cấp xã thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn được giao và phù hợp với đặc điểm của địa phương thì việc giao cho các cấp chính quyền này thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật là cần thiết. Đây là công cụ quan trọng để chính quyền các cấp này thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn quản lý nhà nước của mình theo luật định.

Đại biểu Tô Văn Tám (đoàn Kon Tum). Ảnh: http://quochoi.vn.

Đại biểu Hồ Thị Thủy (đoàn Vĩnh Phúc) đồng ý với quy định của dự thảo nhưng kiến nghị để khắc phục những hạn chế, bất cập trong việc ban hành văn bản quy phạm pháp luật của cấp huyện, cấp xã như thời gian qua, cần quy định rõ phạm vi, thẩm quyền và hình thức văn bản; quy định chặt chẽ quy trình ban hành văn bản quy phạm pháp luật của các cấp chính quyền này; đồng thời cần nghiên cứu quy định sao cho phù hợp với Luật Tổ chức chính quyền địa phương dự kiến sẽ được thông qua tại kỳ họp này.

Đại biểu Tô Văn Tám (đoàn Kon Tum) và đại biểu Phạm Minh Tấn (đoàn Đắc Lắc) đều tán thành với thẩm quyền ban hành văn bản cấp huyện, cấp xã và chỉ ra, trong thực tế, dù còn tình trạng sao chép văn bản cấp trên nhưng vẫn có những quy phạm mới được ban hành giúp cho việc quản lý được tốt hơn. Theo các đại biểu, vấn đề là làm sao hạn chế việc sao chép để ban hành VBQPPL phù hợp hơn chứ không phải bỏ thẩm quyền này đi.

Tuy nhiên, đại biểu Trần Hồng Thắm (đoàn Cần Thơ) lại chỉ đồng ý thẩm quyền ban hành VBQPPL cấp huyện mà không đồng ý thẩm quyền ban hành VBQPPL cấp xã. Theo đại biểu Thắm: Cấp xã là cấp cơ sở có trách nhiệm triển khai thực hiện pháp luật, do đó không nên giao cho cấp này thẩm quyền ban hành VBQPPL. Hơn nữa, thực tế thời gian qua cho thấy, mặc dù Luật Ban hành VBQPPL năm 2004 cho cấp xã ban hành VBQPPL, nhưng có nhiều VBQPPL cấp xã ban hành là sao chép văn bản của cơ quan nhà nước cấp trên hoặc thậm chí không phù hợp với văn bản của cơ quan cấp trên. Nên nếu giữ thẩm quyền ban hành VBQPPL của cấp xã như hiện nay thì càng làm cho hệ thống pháp luật tiếp tục phức tạp, nhiều tầng, lớp khó kiểm soát, ảnh hưởng đến quản lý, điều hành thông suốt từ trung ương tới cơ sở.

Trước thực tế nợ đọng văn bản chi tiết hướng dẫn thi hành luật, VBQPPL nên nội dung quy định về văn bản chi tiết tại Điều 10 của dự thảo luật được nhiều đại biểu quan tâm, góp ý.

Đại biểu Nguyễn Sỹ Cương (đoàn Ninh Thuận) và một số đại biểu cho rằng quy định “Dự thảo văn bản quy định chi tiết phải được chuẩn bị và trình đồng thời với dự án luật, pháp lệnh” là khó khả thi và chưa hợp lý. Vì sẽ làm khó cho cơ quan soạn thảo và khiến cho văn bản quy định chi tiết có thể thiếu sót, thiếu đầy đủ, phù hợp so với việc để cho có thời gian dài hơn để xây dựng. Tuy nhiên, cần nhất quyết quy định và coi như một nguyên tắc đó là có đủ văn bản quy định chi tiết khi VBQPPL ban hành có hiệu lực. Ngoài ra đại biểu Cương và đại biểu Nguyễn Trung Thu (đoàn Long An) cùng một số đại biểu kiến nghị cần quy định rõ, văn bản quy định chi tiết không được quy định thêm, quy định mở rộng so với VBQPPL được ban hành.

Từ thực tế thủ tục hành chính thời gian qua, đại biểu Nguyễn Thị Tuyết Thanh (đoàn Quảng Nam) và đại biểu Nguyễn Thị Kim Thúy (đoàn Đà Nẵng) đề nghị quy định: Không cho cơ quan cấp Bộ trở xuống ban hành VBQPPL quy định thủ tục hành chính. Vì theo hai đại biểu, xây dựng thủ tục hành chính phải xuất phát từ lợi ích của người dân chứ không tạo thuận lơi cho cơ quan công quyền nên việc quy định như vậy là rất cần thiết.

Chiều 22-5, Chính phủ đã trình trước Quốc hội Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kế toán. Về phạm vi điều chỉnh và đối tượng áp dụng ngoài giữ như quy định hiện hành, Chính phủ trình Quốc hội cho bổ sung phạm vi điều chỉnh bao gồm cả “tổ chức nghề nghiệp kế toán” (tại Điều 1 dự thảo Luật).

Về đối tượng áp dụng, qua rà soát, Chính phủ đề nghị bổ sung thêm: Các cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thu, chi ngân sách nhà nước các cấp (như cơ quan thuế, hải quan, kho bạc nhà nước); kế toán viên hành nghề, doanh nghiệp dịch vụ kế toán; Tổ chức nghề nghiệp kế toán.

Chính phủ đề nghị bổ sung thêm một số hành vi bị cấm, như: Cho thuê, cho mượn, đi thuê, đi mượn chứng chỉ hành nghề dịch vụ kế toán dưới mọi hình thức; Lập hai hệ thống sổ kế toán tài chính trở lên; Hành nghề dịch vụ kế toán mà không đăng ký theo quy định của pháp luật; Sử dụng cụm từ “dịch vụ kế toán” trong tên gọi của doanh nghiệp khi chưa được Bộ Tài chính cấp phép trong các giao dịch... nhằm đảm bảo bao hàm được tất cả các hành vi gian lận, sai phạm trong quá trình thực hiện luật, đồng thời tạo cơ sở pháp lý cho việc xử lý hành chính.

XUÂN DŨNG