Trên bầu trời Hòa Lạc (Hà Tây), những bóng hồng đã chứng tỏ cho cánh mày râu biết rằng, không phải chỉ có nam giới mới có lòng can đảm và niềm đam mê chinh phục bầu trời.
 |
| Chụp ảnh lưu niệm sau khi đã chinh phục được bầu trời |
“Năm dòng kẻ” trong cuộc sống
Xuất thân từ những điều kiện và hoàn cảnh gia đình khác nhau, năm cô gái mà chúng tôi nói đến đều thuộc thế hệ 8X, đã và đang là sinh viên của các trường đại học tại Hà Nội, nhưng ở họ có một điểm chung là lòng can đảm, thích cảm giác mạnh và ước mơ được chinh phục bầu trời.
Hà Thuý Hằng (sinh năm 1985) trú tại Hoàng Văn Thụ - quận Hoàng Mai - Hà Nội. Chỉ cách đây hai tháng Hằng vừa tốt nghiệp Khoa Tâm lý (Đại học KHXH&NV) và hiện đang thử việc tại Trung tâm Nghiên cứu tâm lý trẻ em Hà Nội.
Khi còn là sinh viên, Hằng là một hạt nhân văn nghệ của trường, từng nhiều năm đảm đương vai trò thủ lĩnh phong trào thanh niên.
Từng nghe nói về các vận động viên nhảy dù của Quân chủng PK - KQ, nhưng mới chỉ là những nam giới dám học, Hằng cứ nghĩ: “Ở nước ngoài nữ giới còn trở thành phi công, huống gì là vận động viên nhảy dù”, thế là ước mơ chinh phục bầu trời bắt đầu manh nha từ đó.
Phải chờ đến tháng 3/2007, Ban Giáo dục Quốc phòng - Quân chủng PK -KQ chiêu sinh khóa vận động viên nhảy dù mới, Hằng là người đầu tiên nộp đơn đăng ký, kiểm tra sức khỏe và làm các thủ tục nhập học.
Cô gái có đôi mắt tròn thông minh và cá tính mạnh mẽ Đào Thu Hằng là sinh viên năm thứ 3 Khoa Kỹ thuật hàng không- Đại học Bách khoa Hà Nội.
Thu Hằng đến với bộ môn nhảy dù với một mục tiêu rõ ràng là tiếp cận với kỹ thuật hàng không liên quan đến chuyên ngành mà cô đang học. Thu
Hằng tâm sự: “Quân chủng PK-KQ là nơi được trang bị nhiều trang thiết bị kỹ thuật hàng không và máy bay hiện đại. Nếu được tiếp cận thì đó là cơ hội quý để em tiếp xúc với thực tế, trong quá trình học chúng em còn ít cơ hội để thực hành”.
Mục tiêu là vậy, thế nhưng càng theo đuổi, Thu Hằng lại càng thêm yêu thích, nhất là trong câu lạc bộ còn có thêm các bộ môn khác như mô hình máy bay, ô tô, tàu thuỷ… khuyến khích khả năng sáng tạo của thanh niên.
Còn cô sinh viên có vóc người thanh mảnh, nụ cười hiền dịu Lê Thị Nhung (sinh năm 1984), hiện là sinh viên năm thứ tư Khoa Báo chí (Đại học KHXH&NV).
Nhung đến với bộ môn nhảy dù với mục đích “mục sở thị” môn thể thao mạo hiểm này. Theo Nhung, đó là cách tốt nhất để mình thu thập thông tin, tư liệu để viết bài, chỉ có làm và hiểu cặn kẽ vấn đề thì tác phẩm mới sinh động, hấp dẫn và thu hút người đọc.
Quả thật, ý tưởng táo bạo của Nhung cũng khiến cho nhiều sinh viên báo chí phải kiêng nể và có một cái nhìn thực tế hơn về sự vất vả gian truân mà nghề báo đang thử thách họ.
Riêng với Lê Thị Kim Oanh, sinh viên năm cuối Học viện Bưu chính- Viễn thông và Chu Thanh Hằng, sinh viên Đại học Hà Nội đến với bộ môn nhảy dù để tìm kiếm cảm giác mới lạ, đồng thời rèn luyện thân thể và bản lĩnh sống của mình.
 |
| Lê Thị Nhung trong bài nhảy dù của mình |
Phía trước là bầu trời
Dù đã được trang bị đầy đủ các kiến thức cơ bản của một vận động viên nhảy dù, nhưng khi nhìn thấy đường băng tít tắp, ai cũng choáng ngợp bởi vẻ mênh mông, rộng lớn của nó.
7giờ 15 phút, chiếc trực thăng Mi-171 rời sân đỗ lăn ra đường băng. Năm cô gái đứng xen kẽ, lọt thỏm vào hàng ngũ cùng cánh mày râu, thùng thình trong trang phục màu xanh cỏ úa, phía sau lưng là chiếc dù chính, phía trước là dù phụ phòng trường hợp dù chính không mở thì bật dù phụ.
Lê Thị Kim Oanh được mẹ đi cổ vũ. Còn nhà tâm lý học tương lai - Hà Thuý Hằng thì giấu nhẹm gia đình chuyện mình đi học nhảy dù, nhưng cô em gái biết chuyện cũng theo ra tận nơi để động viên chị.
Thúy Hằng dự định sau chuyến nhảy thành công này sẽ đem chiếc huy hiệu do thiếu tướng Phạm Phú Thái - Phó Tư lệnh Quân chủng PK - KQ trao tặng để báo cáo thành tích với bố mẹ.
 |
| “Để mẹ kiểm tra lại cho nào” |
Tiếng còi hiệu vang lên, các vận động viên lần lượt bước lên máy bay. Chiếc trực thăng rời đường băng rồi bay vòng trái thả dù cát và xác định hướng gió. Qua ô cửa nhỏ máy bay, từng áng mây trắng bay là là qua ô cửa. Thật tuyệt vời!
Chưa nhảy nhưng ai cũng thấy vui sướng khi được ngắm nhìn sân bay và một phần thị xã Sơn Tây từ trên cao, xa xa đường băng thu nhỏ như chiếc thước kẻ vắt trên tấm thảm nhung xanh, tâm hạ cánh là một chấm nhỏ ở rất xa.
Trong lúc căng thẳng, hồi hộp chờ đợi giây phút nhảy dù, Hà Thúy Hằng bắt nhịp cho cả nhóm đồng thanh bài hát “Đời mình là một khúc quân hành”, làm cho cả tổ lái phải ngạc nhiên vì tình yêu bầu trời, tình yêu đối với người lính của các nữ sinh.
Không khí vui vẻ cũng đã góp phần xua tan vẻ căng thẳng, lo lắng trên khuôn mặt các bóng hồng.
Người rời khỏi máy bay đầu tiên là thiếu tá Phạm Thành Chung, một vận động viên dù kỳ cựu của Trung tâm huấn luyện tìm kiếm cứu nạn đường không quốc gia.
Tiếp đến là các vận động viên nam. Chỉ đến lượt thứ hai, các nữ sinh mới được nhảy. Lần lượt trên nền trời xanh, bốn chiếc dù trắng sáng lấp lánh, lơ lửng giữa tầng không, một cảm giác lâng lâng khó tả.
Lê Thị Nhung vừa chú ý nghe điều khiển từ mặt đất, vừa tranh thủ liếc nhanh về bốn phía. Tất cả khán giả cùng đứng dậy cổ vũ, động viên các vận động viên tóc dài.
Lơ lửng giữa không trung chừng 3-4 phút, bốn chiếc dù lần lượt tiếp đất nhẹ nhàng, êm ái. Không có ai bị va vào cây hoặc rơi xuống nước.
Thế mới biết phái yếu chưa hẳn là yếu, bởi vì trước đó có hai người bị vướng vào cây và rơi xuống lạch nước cạnh sân bay, phải nhờ đến đội cứu hộ giúp đỡ.
Khi các nữ sinh thoát ly khỏi tấm dù, thì cũng là lúc chị Nguyễn Thị Ngọc Lan, cán bộ Bảo hiểm Sài Gòn, 47 tuổi, là học viên khoá 1 Câu lạc bộ phía Nam chạy ùa ra đường băng chúc mừng.
Cùng có mặt khi con gái vừa tiếp đất an toàn bà Trần Thị Sư, mẹ của Lê Thị Kim Oanh xúc động nói: “Tôi luôn ủng hộ sở thích của con gái, ở trường Oanh cũng là một sinh viên năng động, tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Oanh có mặt ở các vùng sâu, vùng xa của Tổ quốc trong các mùa hè tình nguyện”.
Dù biết rất nguy hiểm và lo lắng nhưng bà luôn tin tưởng con gái. Theo bà: “Như vậy sẽ giúp con gái mạnh mẽ hơn trong cuộc sống sau này”.
Ngọc Tuấn - Thành Trung