 |
| Chăm sóc bò sữa. Ảnh: Internet |
Để nông dân yên tâm với nghề nuôi bò sữa, mới đây Trung tâm Khuyến nông Hà Nội phối hợp với Công ty cổ phần Sữa Ba Vì tổ chức ký kết hỗ trợ vốn và kỹ thuật với hàng chục hộ nuôi bò sữa ở các xã Tản Lĩnh, Yên Bài và Vân Hòa thuộc vùng nguyên liệu sữa Ba Vì. Theo đó, người chăn nuôi bò sữa ở các xã trên sẽ được vay vốn từ quỹ khuyến nông của thành phố; được hướng dẫn kỹ thuật và đặc biệt, được Công ty cổ phần sữa Ba Vì bao tiêu toàn bộ sản phẩm theo giá thị trường. Ngay tại buổi ký kết, 33 hộ chăn nuôi bò sữa ở huyện Ba Vì đã được vay với tổng số tiền hơn 2,5 tỉ đồng từ nguồn quỹ khuyến nông của thành phố Hà Nội.
Đây là cách làm không mới, nhưng ở thời điểm thị trường sữa tươi trong nước có nhiều biến động, nhất là hậu quả của “cơn bão melamine” vẫn hết sức nặng nề, thì chủ trương trên của Trung tâm Khuyến nông Hà Nội thật đáng lưu tâm. Cho dù số hộ nông dân ở Ba Vì được vay vốn từ quỹ khuyến nông của thành phố chưa nhiều, nhưng có thể khẳng định, chủ trương trên sẽ tạo được lòng tin đối với những hộ nông dân làm nghề nuôi bò sữa ở Hà Nội. Mặt khác, cũng cho thấy rõ trách nhiệm của địa phương và doanh nghiệp cùng chung vai gánh vác, chia sẻ khó khăn đối với người nông dân. Điều này từ trước tới nay ít địa phương làm được. Hơn nữa, đây cũng là cách để ngành nông nghiệp Hà Nội cụ thể hóa chủ trương kích cầu của Chính phủ, nhằm tạo ra sự phát triển bền vững trước những biến động mạnh mẽ và hết sức khó lường của nền kinh tế thế giới.
Tuy nhiên, điều mà không ít nhà quản lý và doanh nghiệp quan tâm là trách nhiệm của các hộ làm nghề nuôi bò sữa ở Ba Vì nói riêng, cũng như các hộ nông dân được đầu tư, hỗ trợ “đầu vào” như giống, vốn, kỹ thuật… cho sản xuất nói chung. Thực tế đã có không ít bài học cho thấy sự hợp tác giữa chính quyền địa phương, doanh nghiệp và người nông dân chưa mang lại hiệu quả, gây lãng phí trong đầu tư. Nguyên nhân căn bản chính là do cách tổ chức kinh doanh, sản xuất còn tùy tiện từ phía người nông dân. Bởi lẽ, khi khó khăn không ít hộ nông dân ký kết hợp đồng với các doanh nghiệp để có vốn duy trì sản xuất. Nhưng khi giá sản phẩm ngoài thị trường cao hơn so với giá đã cam kết với doanh nghiệp thì người nông dân lại tự ý phá bỏ hợp đồng, gây không ít khó khăn cho doanh nghiệp. Trong khi dường như chính quyền địa phương lại rất ít, thậm chí chưa quan tâm đến vấn đề này. Đây chính là vấn đề căn bản dẫn đến nhiều ngành nghề ở vùng nông thôn nước ta hiện nay phát triển thiếu bền vững và hết sức tự phát.
Với cách làm của Hà Nội, đặt vai trò trung tâm của sự liên kết giữa nhà nông với doanh nghiệp “lên vai” một tổ chức thuộc hệ thống chính quyền ở cơ sở, dư luận tin rằng sẽ là cơ hội để giải quyết những khó khăn, vướng mắc, tạo điều kiện để thúc đẩy các ngành nghề ở vùng nông thôn nước ta phát triển bền vững.
LÊ NGỌC LONG