 |
|
Khám bệnh ở tuyến y tế cơ sở. Ảnh: Internet |
Đảng, Nhà nước luôn quan tâm, đầu tư cho miền núi, vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số, nhất là về cơ sở hạ tầng thiết yếu: điện, đường, trường, trạm; đời sống của nhân dân từng bước được cải thiện. Tuy nhiên, ở nhiều địa phương miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo..., nhu cầu chăm sóc, bảo vệ sức khỏe của nhân dân vẫn đặt ra nhiều vấn đề cấp thiết. Đồng bào các dân tộc thiểu số còn gặp nhiều khó khăn, thiệt thòi trong chăm sóc sức khỏe, khám, chữa bệnh, do điều kiện tự nhiên, kinh tế-xã hội và nguồn nhân lực y tế thiếu...
Nhằm chia sẻ khó khăn chung, nhiều năm qua, quân đội đã tổ chức đào tạo, bồi dưỡng, bổ sung cho các địa phương hàng chục nghìn cán bộ, nhân viên y tế, trong đó, Học viện Quân y được Chính phủ giao đào tạo bác sĩ cử tuyển cho các địa phương thuộc vùng khó khăn như Tây Nguyên, Tây Bắc... Hiện có hàng trăm học viên là con em đồng bào các dân tộc thiểu số đang học tập tại Học viện Quân y. Đây là lực lượng nòng cốt để khi trở về địa phương đảm nhận chăm sóc sức khỏe ban đầu, khám, chữa bệnh cho nhân dân, tuyên truyền, thực hiện đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.
Với đội ngũ được đào tạo cơ bản như vậy, tiềm lực của ngành y tế, nhất là tuyến cơ sở sẽ không ngừng được bổ sung, nhằm thực hiện chiến lược chăm sóc, bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Tuy nhiên, để phát huy hiệu quả nguồn nhân lực này, các địa phương phải tăng cường các điều kiện bảo đảm cho hoạt động chuyên môn của y tế cơ sở, tháo gỡ bất cập giữa “khả năng” và “nhu cầu”. Có con người, nhưng phải có máy móc, trang thiết bị y tế, thuốc men... và cả chế độ đãi ngộ tương xứng, để các thầy thuốc được đào tạo “theo địa chỉ” gắn bó, yên tâm với địa bàn, phục vụ nhân dân. Thiếu trang thiết bị, không có điều kiện hành nghề làm cho kiến thức, trình độ tay nghề bị mai một và không ít thầy thuốc phải chia tay cơ sở. Kết quả là đồng bào miền núi, vùng sâu, vùng xa vẫn luôn thiếu đội ngũ thầy thuốc chăm lo chuyện sức khỏe.
Mục tiêu của ngành y tế là đến năm 2010, nước ta sẽ có 8 đến 10 bác sĩ trên 1 vạn dân (hiện nay khoảng 6,2 bác sĩ/1 vạn dân, tỷ lệ này ở miền núi còn thấp hơn nhiều). Để mục tiêu trên trở thành hiện thực, nhất là người dân vùng núi, biên giới, hải đảo, đồng bào dân tộc thiểu số được hưởng các quyền lợi về y tế, chủ trương đào tạo theo địa chỉ là cần thiết, song cần có các biện pháp cụ thể phát huy hiệu quả nguồn nhân lực đáng quý này, rút ngắn khoảng cách về chăm sóc sức khỏe giữa miền núi và miền xuôi...
Ngô Anh Thu