Như vậy, tính trung bình mỗi ngày có gần 13 vụ phạm tội với 20 tội phạm ở độ tuổi chưa thành niên. Nếu như trước đây, tội phạm chưa thành niên hầu hết là nam giới, thì trong nửa đầu năm nay, có 100 tội phạm là nữ giới. Xu hướng gia tăng các vụ phạm tội trong lứa tuổi chưa thành niên cũng như sự gia tăng vi phạm pháp luật của các “nữ quái” ở tuổi trăng rằm là hồi chuông rất đáng báo động.

Ngoài nguyên nhân từ mặt trái của quá trình hội nhập, mở cửa và mạng xã hội, còn một nguyên nhân căn bản dẫn đến thực trạng trên được các chuyên gia giáo dục, nhà văn hóa, nhà tâm lý đưa ra là do cha mẹ hoặc nuông chiều con thái quá, hoặc ngược đãi con đã ảnh hưởng tiêu cực đến sự hình thành, phát triển nhân cách của trẻ em. Trong khi đó, môi trường học đường ở nhiều nơi chưa được vun trồng, bồi đắp những giá trị lành mạnh cũng khiến việc giáo dục, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống học sinh chưa đạt hiệu quả như mong muốn.

leftcenterrightdel
Ảnh minh họa: tuoitre.vn. 

Cổ nhân đã đúc kết: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Hàm ý của câu châm ngôn này là trước khi chê trách, phê bình, đổ lỗi cho ai đó, trước hết, mỗi người hãy tự xem xét trách nhiệm cá nhân mình đã làm đến nơi đến chốn chưa. Soi vào việc giáo dục, rèn luyện trẻ em nói chung, học sinh nói riêng, mỗi bậc phụ huynh và mỗi thầy, cô giáo cũng phải tự hỏi mình đã làm tròn bổn phận, nghĩa vụ dìu dắt, chỉ bảo, dạy dỗ, kèm cặp con em mình thật sự sâu sát, đúng mực, hiệu quả hay chưa.

Là người đi trước, người lớn thì phải có trách nhiệm làm bệ đỡ cho tâm hồn trẻ em phát triển đúng hướng, lành mạnh. Tiếc rằng, có lúc, có nơi, có người lớn chưa ý thức và thực hiện tốt điều này, khiến trẻ em bị rơi vào tình trạng lệch chuẩn về đạo đức, lối sống. Thế nên, không ngẫu nhiên mà tại Diễn đàn quốc gia lần thứ 6 vừa diễn ra cuối tuần qua tại Hà Nội, các em thiếu nhi đưa ra một số thông điệp khiến người lớn phải thức tỉnh, như: “Bạo lực đối với trẻ em là hành vi hủy hoại tuổi thơ, cần phải kiên quyết loại trừ”, “Không còn bạo lực ở nhà trường và gia đình là hạnh phúc của trẻ thơ”, “Giá trị của con người không đến từ vật chất mà đến từ lối sống, đạo đức tốt đẹp”…

Mục tiêu giáo dục là bảo đảm cho học sinh, sinh viên phát triển toàn diện cả về sức khỏe, đạo đức, trí tuệ, thẩm mỹ và có ý thức tuân thủ pháp luật, đề cao trách nhiệm với cộng đồng, xã hội và đất nước. Để hiện thực hóa mục tiêu này đối với hơn 22 triệu học sinh, sinh viên hiện nay, một mình ngành giáo dục không thể kham nổi, mà đòi hỏi phải có sự chung tay góp sức của toàn xã hội, của các ngành, các cấp và mỗi gia đình. Nhất là trong bối cảnh xã hội bùng nổ thông tin thì càng phải có sự hợp tác, liên kết chặt chẽ, mật thiết hơn nữa giữa gia đình-nhà trường-xã hội trong việc giáo dục, rèn luyện, quản lý học sinh, sinh viên. Bởi thực tế cho thấy, bất cứ một sự lỏng lẻo, sơ hở nào của một trong 3 chủ thể giáo dục nêu trên đều có thể tạo ra những lỗ hổng làm chênh chao, thậm chí nhấn chìm phẩm chất đạo đức, lối sống, nhân cách học sinh, sinh viên.

BẢO NHƯ