QĐND - TP Đà Nẵng vừa chính thức ban hành Bộ quy tắc ứng xử trong hoạt động du lịch. Bộ quy tắc này áp dụng cho ba nhóm đối tượng chính, gồm: Các tổ chức, cá nhân hoạt động trong lĩnh vực du lịch và những ngành liên quan đến du lịch; người dân Đà Nẵng; khách du lịch trong nước và quốc tế đến tham quan, lưu trú tại Đà Nẵng.
Được biết, tính đến tháng 7-2015, du lịch Đà Nẵng đều tăng trưởng ở cả ba tiêu chí so với cùng kỳ năm ngoái: Khách quốc tế tăng gần 36%, khách du lịch nội địa tăng gần 19% và tổng doanh thu du lịch tăng hơn 30%. Trong khi nhiều địa phương gặp khó khăn trong hoạt động du lịch thời gian qua, thì con số tăng trưởng trên của Đà Nẵng rất đáng khích lệ. Hơn nữa, việc Đà Nẵng đi tiên phong trong việc ban hành Bộ quy tắc ứng xử đối với hoạt động du lịch thêm một lần minh chứng, địa phương này đang muốn làm chuyển biến căn bản về văn hóa ứng xử cho mọi người dân-cái gốc làm nên môi trường sống nhân văn để thu hút khách du lịch đến với “thành phố đáng sống” ngày càng nhiều.
 |
|
Ảnh minh họa.
|
Bấy lâu nay, khi nói về một trong những nguyên nhân dẫn đến hạn chế, yếu kém của ngành du lịch nước nhà, người ta thường hay “đổ lỗi” cho một bộ phận cán bộ, nhân viên, người lao động trong lĩnh vực du lịch chưa có văn hóa ứng xử đúng tầm, đúng mực, khiến du khách phiền lòng. Điều đó có phần đúng, nhưng chưa thỏa đáng. Bởi du lịch là ngành kinh tế tổng hợp với nhiều bộ phận, lực lượng, cơ quan chức năng cùng tham gia. Chẳng hạn, nếu nhân viên làm thủ tục visa cho du khách quốc tế ở các cửa khẩu mà mặt “lạnh như tiền”; nếu anh tài xế tắc-xi tự ý nâng giá cước lên dăm bảy lần giá thực tế đối với khách nước ngoài; nếu lực lượng giữ gìn an ninh trật tự ở các khu du lịch thiếu sâu sát, không kiên quyết dẹp bỏ nạn ăn xin, chèo kéo, đeo bám khách của một số người bán hàng rong… thì không thể nói là văn hóa ứng xử của ngành du lịch còn nhiều bất cập.
Hiện nay, ở các khu du lịch, nhà hàng, khách sạn, điểm vui chơi giải trí… thường có câu khẩu hiệu “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”. Nhưng khẩu hiệu mãi chỉ là “lời nói suông” khi mỗi người trực tiếp làm du lịch, mỗi người dân ở các khu du lịch, mỗi bộ phận, lực lượng gắn bó với hoạt động du lịch không thường xuyên rèn luyện, trau dồi, bồi dưỡng, nâng cao kỹ năng, chuẩn mực văn hóa ứng xử đối với du khách. Mặt khác, dù đã có Bộ quy tắc ứng xử trong hoạt động du lịch, nhưng các tổ chức, cá nhân thiếu ý thức tự giác tuân thủ, chấp hành nghiêm túc, hoặc áp dụng quy tắc một cách tùy tiện, được chăng hay chớ, thì những chuẩn mực ứng xử tốt đẹp cũng chỉ có giá trị… trên giấy!
Văn hóa ứng xử trong hoạt động du lịch không phải điều gì to tát. Đó là những cử chỉ, hành vi giao tiếp, ứng xử phù hợp nhằm mang lại sự hài lòng tối đa cho du khách. Việc đơn giản là biết nói lời “xin chào, xin mời, xin cảm ơn, xin lỗi, xin hẹn gặp lại quý khách” đúng lúc, đúng chỗ, đúng mực với thái độ thân thiện, niềm nở. Căn cốt hơn là phải luôn tôn trọng, quý mến du khách như những người thân thiết của mình; đối xử với họ một cách lịch sự, văn minh; phục vụ họ một cách tận tình, chu đáo; đề cao ý thức, trách nhiệm trong việc bảo vệ nhân phẩm, danh dự của du khách và có những việc làm cụ thể, thiết thực để góp phần giữ gìn môi trường sống nhân văn, môi trường sinh thái lành mạnh. Khi văn hóa ứng xử trong hoạt động du lịch được coi trọng, thì đó chính là động lực căn bản nhất thúc đẩy du lịch phát triển ổn định, bền vững.
THIỆN VĂN