QĐND Online - Công an tỉnh Hà Giang vừa có kết luận sai phạm tại Trung tâm cứu trợ trẻ em tàn tật thuộc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Hà Giang.
Kết quả điều tra cho thấy: Trong các năm 2012 và 2013, Giám đốc Trung tâm cứu trợ trẻ em tàn tật tỉnh Hà Giang cùng kế toán và thủ quỹ đã ăn bớt tiền hỗ trợ cho trẻ khuyết tật tại các huyện trong tỉnh từ vài chục đến 100.000 đồng mỗi trẻ. Sự việc “hai năm rõ mười” nhưng Giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh lại có văn bản đề nghị không khởi tố hình sự các cán bộ vi phạm pháp luật trên. Đồng thời đề nghị bàn giao hồ sơ để Sở “xử lý cán bộ theo thẩm quyền”!!!.
 |
|
Cơ quan công an đọc lệnh bắt tạm giam ba tháng đối với ông Phạm Văn Thành, Giám đốc Trung tâm cứu trợ trẻ em tàn tật tỉnh Hà Giang. Ảnh: danviet.vn.
|
Hành vi ăn bớt của bất kỳ ai cũng là vô đạo đức, trong trường hợp này ăn bớt tiền của trẻ em, lại là trẻ em khuyết tật - thành phần đáng thương, cần hỗ trợ đặc biệt, liệu có còn nhân tính? Đây có phải là những người trong “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên, công chức suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống mà Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) đã nêu? Diễn biến sự việc cho thấy đây là kiểu xử lý nội bộ nhằm bao che, lấp liếm cho nhau không thể chấp nhận được khi Đảng, Nhà nước và Chính phủ, các cơ quan chức năng đang đẩy mạnh chống tham nhũng, tiêu cực. Kiểu xử lý nội bộ này đã gây bức xúc trong nhân dân bởi nhiều vi phạm, dù tác hại lớn cũng được giảm thiểu và hình thức xử lý đa phần “rút kinh nghiệm nghiêm khắc” và thường xử lý “nội bộ” là chính. Đây có phải là nguyên nhân tham nhũng không giảm mà ngày càng phát triển tinh vi, có tổ chức?
Kiểu xử lý nội bộ nói trên không thể kêu gọi “tự giác” chấm dứt. Sự việc này cho thấy một bộ phận cán bộ, đảng viên đang không hiểu (hoặc cố tình không hiểu) và không quán triệt tinh thần đấu tranh, phê bình của Đảng ta. Đảng, Nhà nước đang đẩy mạnh cuộc đấu tranh để đẩy lùi, xóa bỏ sự trì trệ, bảo thủ, tham nhũng, thiếu trách nhiệm… Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy “công tác phê bình, tự phê bình như việc rửa mặt hàng ngày”, tự phê bình và phê bình là vấn đề tất yếu của cuộc sống; tự phê bình và phê bình là một việc làm không dễ. Tự phê bình và phê bình là một vấn đề rất nhạy cảm, đụng chạm đến từng cá nhân, tổ chức. Tâm lý của con người là thích được khen hơn bị chê. Khuyết điểm được chỉ ra dễ liên lụy đến uy tín, vị thế chức tước, địa vị. Thừa nhận cái sai, cái dốt, cái kém của mình, thì sợ mất thể diện, mất uy tín, mất địa vị. Bởi vậy, phê bình đã khó, tự phê bình càng khó khăn hơn. Nể nang mà “bệnh nặng” hơn là bao che khuyết điểm giống như căn bệnh ung thư không có thuốc chữa, cần phải nhận thức đúng vấn đề này.
Thượng tôn pháp luật là yêu cầu tất yếu. Trong trường hợp này, dư luận chờ đợi lãnh đạo tỉnh Hà Giang chỉ đạo xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật đối với các đảng viên, cán bộ, công chức vi phạm. Trắng đen rõ ràng bao giờ cũng hơn “lập lờ đánh lận con đen!”.
HẢI LINH