QĐND - LTS: Báo Quân đội nhân dân số ra ngày 6-11-2014 đăng bài “Từ bức thư nhòe nước mắt...”. Sau khi bài báo đăng, tòa soạn nhận được các ý kiến, bài viết của bạn đọc, đánh giá cao tình cảm, sự quan tâm, sâu sát cùng những phẩm chất đáng quý và cần có của chính trị viên (CTV), để CTV thực sự là “người chị”, “người anh”, “người bạn” của bộ đội, như lời căn dặn của Bác Hồ. Trong số báo hôm nay, tòa soạn đăng ý kiến của Đại tá Nguyễn Thành Hữu, cùng toàn văn bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Hội nghị chính trị viên toàn quốc lần thứ hai (năm 1948).
Câu chuyện về người CTV hơn 40 năm trước mà tác giả, cựu chiến binh Nguyễn Quốc Hoàn kể lại trong bài báo thực sự gây xúc động bao trái tim người lính, nhất là những người lính đã đi qua chiến tranh, thấm thía hơn bao giờ hết sự tận tâm tận lực, thấu hiểu đến tận cùng nỗi niềm người lính thuộc quyền của người CTV. Chính vì vậy, lời căn dặn của Bác với người cán bộ CTV-“người anh”, “người chị”, “người bạn” của chiến sĩ càng có ý nghĩa sâu sắc.
Người CTV trong chiến đấu luôn gắn bó máu thịt với chiến sĩ, thấu hiểu tận cùng tâm tư tình cảm của người lính, bởi người cán bộ, trong đó có CTV biết sức mạnh của người lính, tinh thần chiến đấu dũng cảm của họ không phải chỉ xuất phát từ sự giác ngộ tư tưởng chính trị, tình yêu Tổ quốc một cách chung chung, mà sức mạnh ấy, tinh thần ấy còn xuất phát từ cội nguồn sâu thẳm của họ, là sự gắn kết với quê hương, với những người thân yêu, ruột thịt của mình. Cái cội nguồn sâu thẳm ấy là sức mạnh tiềm tàng, động lực thiêng liêng của họ. Người CTV đã khéo kết hợp cái riêng của người lính với cái chung của đơn vị và rộng hơn là Tổ quốc; biết khơi dậy động lực từ cái riêng để phát huy, trở thành sức mạnh to lớn chiến thắng quân thù...
Từ sự trải nghiệm của bản thân, tôi thấy, bên cạnh những phẩm chất cao quý mà người CTV phải có, đã có, thì một nội dung không kém phần quan trọng là lòng tin với chiến sĩ. Lòng tin ấy làm cho chiến sĩ càng yêu, càng tin người CTV và nguyện hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Mùa Xuân năm 1975, khi đất nước chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, đơn vị tôi nô nức phấn khởi chuẩn bị đón xuân, nhưng nhiều chiến sĩ mới nhập ngũ có tư tưởng muốn “chuồn” về nhà ăn Tết. Càng những ngày giáp Tết, đơn vị càng tăng cường kỷ luật; đã xuất hiện một số trường hợp vi phạm, nên vấn đề quản lý bộ đội được thắt chặt hơn. Tôi cùng CTV Đặng Minh Đán được ở nhà làm báo tường cho đơn vị, nhưng tôi thấy anh luôn bồn chồn, lo lắng vì sơ sểnh là bộ đội có thể vắng mặt... Các chiến sĩ đều được chú ý, “săn sóc” kỹ, kể cả tôi. Biết điều đó, tôi nói với CTV: “Thủ trưởng nên chú ý các anh em khác, còn tôi không bỏ về đâu”. Không biết anh có tin tôi không, nhưng anh đã ra khỏi nhà đi “điểm quân”, quản lý số anh em khác.
Sau này, anh nói với tôi rằng, anh rất tin ở tôi. Cũng từ lòng tin ấy mà mặc dù là một chiến sĩ sức khỏe yếu, thư sinh nhưng tôi không bao giờ để đơn vị phải nhắc nhở trong huấn luyện, hành quân... Tôi nói là tôi làm, nói là CTV tin và chính anh đã giúp tôi làm được nhiều việc. Anh chọn tôi làm những việc quan trọng như thông tin, bảo mật và chính anh đề nghị cho tôi đi đào tạo trở thành cán bộ phục vụ lâu dài trong quân đội. Không phụ lòng tin của anh, tôi ngày càng trưởng thành và cho đến nay, sau 40 năm gặp lại, với quân hàm đại tá, tôi vẫn gọi anh là CTV. Người CTV đầu tiên trong cuộc đời chiến sĩ của tôi, đã biết tin chiến sĩ và từ lòng tin ấy đã động viên, giúp chiến sĩ phấn đấu vươn lên...
| Thư gửi Hội nghị chính trị viên
Các đồng chí,
Nhân dịp Hội nghị, tôi gửi lời thân ái chúc các đại biểu mạnh khỏe. Sau đây là vài ý kiến của tôi đối với công tác của chính trị viên, để giúp anh em thảo luận:
Tư cách của chính trị viên có ảnh hưởng rất quan trọng đến bộ đội. Người chính trị viên tốt, thì bộ đội ấy tốt. Người chính trị viên không làm tròn nhiệm vụ, thì bộ đội ấy không tốt.
Vô luận ở cấp bậc nào, chính trị viên có ba nhiệm vụ chính:
Đối với bộ đội,
Đối với nhân dân,
Đối với quân địch.
1. Đối với bộ đội, chính trị viên phải sǎn sóc luôn luôn đến sinh hoạt vật chất của họ: ǎn, mặc, ở, nghỉ, tập luyện, công tác, sức chiến đấu. Về mặt tinh thần, phải sǎn sóc để nâng cao kỷ luật, bài trừ hủ hóa, phát triển vǎn hóa, và đường lối chính trị trong bộ đội.
Chính trị viên cần phải biết rõ và báo cáo cho cấp trên rõ số lượng và chất lượng của bộ đội mình.
Khen thưởng người tốt, trừng phạt người xấu, cũng là trách nhiệm của chính trị viên. Trong thời kỳ vừa qua, ít thấy chính trị viên nào đề nghị khen thưởng những binh sĩ có chiến công oanh liệt. Đó là một khuyết điểm lớn.
Đối với bộ đội, chính trị viên phải thân thiết như một người chị, công bình như một người anh, hiểu biết như một người bạn.
2. Đối với nhân dân, nhân dân là nền tảng, là cha mẹ của bộ đội. Chính trị viên phải làm cho dân tin, dân phục, dân yêu bộ đội. Phải làm sao cho bộ đội được dân tin, dân phục, dân yêu. Muốn như thế, thì phải đốc thúc bộ đội siêng giúp dân, hǎng đánh giặc.
3. Đối với quân địch, gồm cả binh lính Pháp cùng những người ngoại quốc và người Việt Nam trong quân đội Pháp, chính trị viên phải biết cách tuyên truyền khôn khéo, thiết thực, để giác ngộ họ, lôi kéo họ về phía ta.
Kỷ luật phải được thi hành từ trên đến dưới. Trách nhiệm của người chỉ huy quân sự và người chính trị viên phải định rõ ràng. Chính trị viên phải làm người kiểu mẫu trong mọi việc. Đó là những điểm chính.
Nay chúng ta đang tiến hành cuộc vận động Luyện quân lập công, chính trị là một động lực to trong cuộc vận động đó. Tôi mong rằng Hội nghị sẽ có chương trình và kế hoạch thiết thực rõ ràng, để làm cho cuộc vận động ấy đại thành công.
Sau nữa, tôi gửi lời khuyên gắng và hỏi thǎm các bộ đội, và tôi chờ các bộ đội báo cáo những chiến công vẻ vang sau này.
Chào thân ái và quyết thắng
Tháng 3 nǎm 1948
HỒ CHÍ MINH
|
NGUYỄN THÀNH HỮU