QĐND - Thực tế hiện nay, ở nhiều vùng nông thôn cứ hết mùa màng là bà con lại hết việc làm. Khi đó, tình trạng nam, nữ thanh niên đua nhau ra thành phố làm thuê diễn ra khá phổ biến. Nhiều năm qua, đã có những trung tâm dạy nghề được mở ra, nhưng chưa thu hút được nhiều người đến học, nhất là ở những vùng nông thôn, miền núi, vùng sâu, vùng xa. Sở dĩ có tình trạng như vậy là do ngành nghề đào tạo chưa phù hợp với nhu cầu của người dân và điều kiện thiên nhiên, thổ nhưỡng ở địa phương. Phần lớn các trung tâm đều thiên về đào tạo các nghề dịch vụ như: Cắt may, uốn tóc, nấu ăn, mỹ nghệ, dịch vụ công nghiệp… chứ chưa chú trọng tới đào tạo các ngành nghề của nông dân. Vì vậy, số học viên ra nghề có thể kiếm sống được ở ngay địa phương của mình là rất ít.

Tuy nhiên, cũng có địa phương biết phát huy thế mạnh của mình, tạo công ăn việc làm cho nông dân bằng chính nghề truyền thống. Chẳng hạn như một số xã của huyện Lý Nhân (Hà Nam) đã mạnh dạn mở rộng làng nghề, truyền dạy kỹ năng sản xuất, trồng trọt, dệt may truyền thống cho thanh, thiếu niên và lao động phổ thông. Hướng đi này đã khai thác tốt lợi thế của địa phương là trồng cây đặc sản “chuối tiến Vua” (làng Nhân Hậu), dệt sợi cổ truyền Đại Hoàng (xã Hòa Hậu); hay mở rộng nghề làm vải bông và những sản phẩm từ bông ở Mỹ Thắng (Nam Định); đào tạo kỹ thuật chăm sóc cà phê, hồ tiêu, cạo mủ cao su ở Đắc Nông; kỹ thuật chăn nuôi gà thả vườn sử dụng máy ấp trứng, máy chế biến thức ăn ở Định Quán (Đồng Nai)… Chính quyền địa phương đã chỉ đạo hợp tác xã, Hội nông dân mạnh dạn đầu tư kỹ thuật, mời thợ giỏi phổ biến kinh nghiệm, trang bị tay nghề, kỹ năng sản xuất cho người học để sản phẩm làm ra có giá trị cao, bảo tồn và phát triển được nghề truyền thống, nâng cao thu nhập, đời sống người nông dân.

Từ cách làm trên cho thấy, để nông dân sống được bằng nghề tại địa phương, các trung tâm dạy nghề phải tận dụng thế mạnh, tiềm năng tại chỗ; đồng thời nắm bắt đúng cung, cầu để lựa chọn, đào tạo những ngành nghề, việc làm phù hợp với từng vùng nông thôn. Điều này vừa hạn chế được rủi ro trong sản xuất, lại tiết kiệm được chi phí dạy nghề tràn lan và giảm thiểu lãng phí nhân công nhàn rỗi sau mỗi vụ chiêm, mùa.

Hoàng Thành