Là đơn vị chủ lực được chọn làm điểm nhiều mặt của LLVT Quân khu 7 và Bộ Quốc phòng, Đoàn 5 đang được các cơ quan, đơn vị của Quân khu 7 quan tâm, theo dõi kết quả thực hiện Nghị quyết 51/NQ-TW của Bộ Chính trị về việc tiếp tục hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Đảng, thực hiện chế độ một người chỉ huy gắn với thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên trong Quân đội.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi với đại tá Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Chính ủy Đoàn 5 nhằm hiểu rõ thêm vấn đề cốt yếu sau 9 tháng thực hiện Nghị quyết này, đó là mối quan hệ công tác giữa chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy đơn vị.

- Thưa đồng chí Chính ủy, đến hôm nay đã khẳng định được gì về sức sống Nghị quyết 51 của Bộ Chính trị ở Đoàn 5?

- Điều dễ nhận thấy là Đoàn 5 chúng tôi đang từng bước củng cố và tăng cường, phát huy tốt vai trò lãnh đạo của Đảng ở tất cả các cấp, các đơn vị trong đoàn. Hầu hết đội ngũ cán bộ chính ủy, chính trị viên nhận thức rõ vai trò, vị trí; xác định rõ vị thế mới; tự rèn luyện, tự học tập, từng bước nâng tầm về năng lực lãnh đạo, khả năng tiến hành công tác Đảng, công tác chính trị và gương mẫu về đạo đức, lối sống; chủ động trong công việc. Đối với đội ngũ cán bộ chỉ huy các cấp, đến nay cũng đã quen dần với cơ chế quản lý, chỉ huy theo tinh thần Nghị quyết 51; hiệu lực của người chỉ huy được tăng cường; tạo nên mối quan hệ thống nhất, tôn trọng lẫn nhau, phối hợp thực hiện nhiệm vụ giữa người chỉ huy với cán bộ chính trị. Nhờ vậy trong đơn vị tạo nên không khí dân chủ, cởi mở, mọi người hăng hái thi đua thực hiện thắng lợi mọi nhiệm vụ.

- Vấn đề cần bàn nhất là giải quyết mối quan hệ giữa người chỉ huy với chính ủy, chính trị viên?

- Đúng như vậy. Hiệu quả lãnh đạo, chỉ huy đơn vị bắt đầu từ đây. Ngay từ ngày đầu thực hiện Nghị quyết 51, chúng tôi đã quan tâm đặc biệt đến vấn đề này. Trong Nghị quyết và trên sách báo đã nói nhiều đến mối quan hệ này ở dạng lý luận, nguyên tắc chung rất sáng tỏ, nhưng thực tế ở đơn vị thì đặt ra rất nhiều vấn đề phải giải quyết, không hề đơn giản.

- Cụ thể những sự việc mà chính ủy và đoàn trưởng đã tháo gỡ, giải quyết?

- Về cơ bản chúng tôi đều quán triệt, nhận thức đúng tinh thần Nghị quyết 51 nhưng do những ảnh hưởng của nền nếp cũ quá bền vững nên đôi khi cái mới chưa đứng vững được. Ví dụ ngày đầu tiên, thực hiện kế hoạch của Chính ủy quân khu, tôi chịu trách nhiệm tổ chức trao quyết định chính ủy, chính trị viên cho cán bộ cấp trung đoàn trở xuống. Tôi trao đổi ý định với Đoàn trưởng sẽ tổ chức ngay buổi chiều, nhưng Đoàn trưởng không đồng ý, nói rằng Đoàn trưởng có việc bận, để lui lại hôm sau. Trong trường hợp này, tôi có thể nói: Anh bận, không dự cũng được, tôi vẫn chủ trì tổ chức buổi lễ để anh em khỏi mong đợi và đúng với chỉ đạo của Chính ủy Quân khu. Nhưng để dung hòa và tôn trọng Đoàn trưởng, tôi chấp thuận lùi thời gian lại. Tôi nghĩ Đoàn trưởng có ý kiến ấy là do đồng chí còn quen cách làm việc của người chỉ huy cao nhất đơn vị, phủ quyết và quyết định mọi việc - kể cả công việc của chính ủy. Cũng do thói quen này mà đôi khi trong những cuộc họp Đảng ủy hoặc giao ban công việc, người chỉ huy vẫn triển khai công việc hoặc kết luận những nội dung công việc thuộc phạm vi chính ủy chịu trách nhiệm tổ chức, thực hiện.

- Nghị quyết nêu rõ quan hệ giữa chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy cùng cấp là quan hệ phối hợp công tác; chính ủy, chính trị viên phải thường xuyên chủ động quan hệ, trao đổi ý kiến với người chỉ huy. Thực chất các đồng chí đã thực hiện thế nào?

- Nói thật là tôi chưa thật chủ động trao đổi với Đoàn trưởng. Đôi lúc tôi nghĩ khi mình trao đổi công việc, Đoàn trưởng vẫn quen nếp cũ cho là mình phải xin ý kiến; mình phải hoàn toàn chủ động về các hoạt động chính trị, tinh thần. Chính vì vậy việc trao đổi, bàn bạc giữa chúng tôi chưa thường xuyên, khi ra hội họp mới nêu ý kiến với nhau nên đôi lúc chưa tạo tiếng nói chung. Tuy nhiên, thời gian gần đây chúng tôi đã cải thiện tốt mối quan hệ, trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, phối hợp với nhau lãnh đạo, chỉ huy đơn vị thực hiện nhiệm vụ.

- Qua trao đổi với Đoàn trưởng tôi cũng nhận thấy giữa các anh rất cần sự thân tình, cởi mở hơn nữa để tạo sự thống nhất cao trong lãnh đạo, chỉ huy. Mối quan hệ này ở các cấp trung đoàn, tiểu đoàn, đại đội của Đoàn thế nào?

- Đến nay có thể nói rằng mối quan hệ giữa chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy các cấp ở Đoàn 5 không còn là vấn đề đáng lo ngại nữa; hầu hết anh em đã xác định đúng chức trách, nhiệm vụ; phối hợp với nhau trên tinh thần đồng chí, đồng đội, cùng chung gánh vác trách nhiệm. Tiêu biểu nhất là chính ủy và người chỉ huy ở đơn vị H71. Chỉ huy trưởng đơn vị là thượng tá Đặng Văn Hùng. Sau khi tốt nghiệp Trường sĩ quan Lục quân 1, đồng chí đảm nhiệm 10 năm làm cán bộ đại đội phó chính trị và tiểu đoàn phó chính trị, đã từng đạt giải nhì cuộc thi chủ nhiệm trinh sát toàn quân. Trong 8 tháng qua, khi đồng chí Hùng là chỉ huy trưởng, đồng chí thượng tá Nguyễn Quốc Khoa là chính ủy đã tạo nên mối quan hệ đoàn kết, gắn bó, phối hợp công tác nhịp nhàng, lãnh đạo, chỉ huy đơn vị hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hơn một tháng nay đồng chí Khoa nhận nhiệm vụ mới, đồng chí chính ủy khác thay thế vẫn giải quyết tốt các mối quan hệ. Chính các đồng chí đã nêu gương cho đội ngũ cán bộ cấp dưới noi theo.

- Như vậy vấn đề cần quan tâm đối với đội ngũ cán bộ chính ủy, chính trị viên Đoàn 5 là gì?

- Đó chính là cán bộ chính trị viên đại đội. Phần đông chính trị viên và chính trị viên phó đại đội của chúng tôi mới được chuyển ra từ đại đội phó quân sự hoặc trung đội trưởng, còn số ít mới từ Trường sĩ quan Chính trị - Quân sự trở về. Tuổi đời còn rất trẻ, kinh nghiệm thực tế đơn vị còn ít. Các đồng chí này thua kém đại đội trưởng cả về tuổi đời, năng lực chỉ huy, kiến thức và vốn sống quân sự. Có nhiều chính trị viên và chính trị viên phó trước đó là cán bộ cấp dưới của đại đội trưởng. Cái “bóng” của người chỉ huy quá lớn trong khi năng lực, kinh nghiệm của chính trị viên còn hạn chế thì việc chủ trì về hoạt động chính trị và công tác Đảng, công tác chính trị ở đơn vị sẽ kém hiệu quả. Trong hoàn cảnh như vậy, nếu người chỉ huy không nắm vững nguyên tắc, chế độ chính ủy, chính trị viên thì rất dễ dẫn đến lấn quyền, thiếu sự phối hợp, tôn trọng nhau trong chỉ huy, lãnh đạo đơn vị. Chúng tôi coi đây là một trọng điểm lãnh đạo, giáo dục để giúp cho các chính trị viên đại đội tự tin, không ngừng học tập, rèn luyện, bồi dưỡng phẩm chất, năng lực, tác phong công tác và bản lĩnh chính trị; nâng tầm lên tương xứng với vị trí được giao. Đồng thời hướng dẫn, giáo dục đội ngũ cán bộ, chỉ huy đại đội hiểu chức năng, nhiệm vụ của chính trị viên, coi trọng dân chủ và kỷ luật, phối hợp chặt chẽ với chính trị viên trong công tác quản lý, chỉ huy, lãnh đạo đơn vị. Đó chính là cách cùng nâng tầm lên để có tiếng nói chung giữa hai thế hệ cán bộ.

- Xin cảm ơn đồng chí Chính ủy. Chúng tôi hy vọng sớm có tiếng nói chung không chỉ giữa các thế hệ cán bộ mà phải là giữa chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy đồng cấp. Qua trao đổi với đồng chí đoàn trưởng, chúng tôi cũng đã nhận thấy có sự đồng tâm nhất trí cao trong việc thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên ở Đoàn 5.

ĐÀO VĂN SỬ, PHAN TÙNG SƠN (thực hiện)
------------------------------------------------
Bài 1