Năm ngoái, đơn vị tôi đi giúp dân tại xã Cẩm Đình, một xã vùng kinh tế mới. Tiểu đội tôi ở nhà bác Tám. Nhà bác có quán cà phê Sông Hương, do con gái bác làm chủ khá đông khách nên quán thường ồn ào vào buổi tối.

Do đêm có nhiều thanh niên đến hát nên nhiều anh em có ý kiếntiểu đội nên chuyển chỗ khác. Song, cũng có ý kiến cho rằng: xin ở chỗ khác thì chủ nhà và chỉ huy đơn vị sẽ nghĩ như thế nào, trong khi đơn vị lại đi làm công tác vận động quần chúng…

Ở nhà bác Tám, chúng tôi phân công nhau quét nhà, tưới cây. Việc này trước đây là của các cô gái. Họ nhìn chúng tôi ngạc nhiên: con trai "siêng" thế! Vài hôm sau, các cô cũng quét "cho vui", khoảng cách thu hẹp dần, cả con gái bác Tám cũng chẳng còn "khó khăn" với bộ đội như trước nữa. Đôi lúc chúng tôi đi làm về muộn, lại thấy ca nước chanh để sẵn. Hóa ra mọi chuyện tốt đẹp hơn chúng tôi tưởng.

Rồi một buổi chiều vừa đi làm về chúng tôi nghe tiếng kêu thất thanh: "Cướp! cướp!". Tiếng bước chân huỳnh huỵch, tiếng khóc, tiếng ly vỡ loảng xoảng. Một cô bé từ quán chạy tới: "Các anh ơi, cứu chị chủ!"…, rồi khuỵu xuống. Cô gái nói trong tiếng nấc: "Hai thằng nghiện uống nước không trả tiền, xông vào cướp tiền trong ngăn kéo, chị chủ quán ngăn lại, thế là chúng đánh chị ấy". Nhanh như chớp, chúng tôi "Triển khai đội hình chiến đấu", quyết cứu cô gái, nếu thuận lợi sẽ bắt luôn tên cướp. Đề phòng chúng có vũ khí, chúng tôi bảo nhau phải thật cẩn thận. Chợt nhớ tình huống "địch vận" trong học chiến thuật, tôi gọi lớn: "Này bọn cướp, tất cả đã bị bao vây. Hàng thì sống. Chống thì chết. Cho tụi bay 5 phút suy nghĩ". Thời gian nhích dần. Mọi người như nín thở. Vẫn không thấy động tĩnh, tôi hô lớn: "Tất cả chuẩn bị!". Chợt trong quán văng ra một cây mã tấu. Một tên hai tay đưa lên đầu, run rẩy đi về phía chúng tôi miệng lẩm bẩm: "Xin các anh tha cho, em lỡ dại…". Nhìn kỹ đó là tên tóc vàng. Chờ mãi vẫn không thấy tên thứ hai, chúng tôi "tập kích" vào. Do quá sợ hãi, lại lên cơn nghiện, tên này đã nằm vật trên nền đất. Cô gái được giải thoát. Cả hai tên cướp bị giải về trụ sở ủy ban xã.

Hôm tiễn chúng tôi về đơn vị, đồng chí chủ tịch xã tặng tiểu đội cây đàn ghi-ta. Quán Sông Hương cũng nghỉ bán để liên hoan chia tay. Bác Tám cười rất tươi: "Từ nay, hãy coi nhà bác như nhà của mình, khi nào rảnh nhớ về chơi, các con nhé!". Về đến đơn vị tôi mới phát hiện ra trong túi cóc balô có một chiếc khăn thêu hình trái tim được gói cẩn thận tự lúc nào. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được tặng khăn từ một người con gái. Người ấy còn hẹn đến thăm tôi. Thật chẳng vui nào hơn.

Đinh Hưng