QĐND Online – Trong buổi thảo luận tại hội trường về dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính chiều 18-11, đa phần các đại biểu tán thành việc nâng mức phạt trong xử lý vi phạm hành chính. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều quan điểm khác nhau về mức phạt tối đa…

Điều 23 dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính quy định, mức phạt tiền trong xử phạt vi phạm hành chính là từ 50 nghìn đồng đến 2 tỷ đồng, trừ trường hợp các luật đặc thù có quy định khác. Nhiều đại biểu cho rằng, quy định mức phạt tiền trong dự thảo luật là cao; đề nghị giải trình cơ sở của việc nâng mức phạt lên cao rất nhiều lần. Một số đại biểu đề nghị nên tăng mức tối thiểu và hạ mức tối đa xuống; cần giảm khoảng cách giữa mức tối thiểu và mức tối đa để tránh việc tùy tiện áp dụng. Đại biểu Nguyễn Minh Kha (đoàn Cần Thơ) góp ý, quyết định mức phạt tối đa cần xem xét cho phù hợp với hiện trạng kinh tế xã hội. Mức phạt cao như vậy sẽ dẫn đến tình trạng hành chính hóa những vi phạm hình sự.

Đại biểu Trần Văn Độ (đoàn An Giang) phát biểu ý kiến. Ảnh: Internet

Cho rằng, quy định phạt cao như trong dự thảo luật là chưa phù hợp tình hình kinh tế, xã hội nước ta với 80% là nông nghiệp, nông thôn có thu nhập thấp, đại biểu Nguyễn Thành Bộ (đoàn Thanh Hoá) nhấn mạnh, việc phạt cao gấp nhiều lần không phải là biện pháp tốt trong vi phạm hành chính. Thực tế phạt nặng giao thông ở hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh vừa qua đã cho thấy việc phạt cao không đem lại nhiều hiệu quả.

Cũng nói về việc phạt cao chưa đem lại hiệu quả, đại biểu Hoàng Thanh Tùng (đoàn Quảng Nam) dẫn chứng về việc phạt hành chính trong lĩnh vực xây dựng. Nhiều người vi phạm, có tiền sẵn sàng nộp phạt, không e ngại rồi lại tiếp tục xây dựng. Việc này dẫn đến sự coi thường pháp luật. Thực tế này cho thấy, không phải chỉ phạt nặng là giảm vi phạm. Phạt chỉ là một phần, quan trọng hơn là ngoài phạt tiền cần có hình phạt bổ sung cùng với biện pháp khắc phục. Thực hiện đồng bộ những biện pháp này sẽ có tác động tích cực. Ngoài ra, đại biểu Tùng phân tích thêm: theo sự trượt giá, đồng tiền giảm giá trị một nửa. Với thực tế này, mức xử phạt tăng lên gấp đôi là hợp lý và mức cao nhất nên là 1 tỷ đồng. Nếu quy định cao như trong dự thảo luật việc phạt sẽ khó thực hiện được, dẫn đến tồn đọng và làm giảm tính hiệu lực, tác dụng răn đe của luật.

Góp ý về mức phạt tiền, đại biểu Nguyễn Thanh Hải (đoàn Hoà Bình) đề nghị ban soạn thảo cần cân nhắc, xem xét lại cho phù hợp với các luật hiện hành. Đại biểu Hải dẫn chứng Luật Quản lý thuế. Theo quy định về trốn thuế, gian luận thuế của Luật Quản lý thuế, cho phạt không giới hạn với mức phạt gấp hai đến ba lần số thuế gian lận. Với quy định này mức phạt sẽ không chỉ giới hạn tiền như trong dự thảo Luật Xử lý vi phạm hành chính.

Không ủng hộ mức phạt quá cao, đại biểu Trần Văn Độ (đoàn An Giang) băn khoăn: với điều kiện và mức sống của người dân trong nước, quy định phạt quá cao sẽ khó thực hiện. Mặt khác, hiện nay, nhiều người vẫn cho rằng, chỉ cần phạt thật cao, thật nghiêm là có thể giảm vi phạm. Người dân cứ thấy vi phạm là lại đổi cho chế tài không nghiêm. Theo đại biểu Độ, đây là quan điểm cần thay đổi. Để giảm vi phạm, ngoài hình phạt còn có cả một hệ thống giáo dục, quản lý và các chế tài khác, chứ không chỉ nhấn mạnh vào phạt tiền thật cao.

Trong buổi thảo luận, các đại biểu cũng đề nghị, quy định mức phạt tiền phải chú ý đến biến động lạm phát của tiền; quy định mức phần trăm và trần tối đa như dự thảo luật chỉ phù hợp với người có thẩm quyền chung, chưa phù hợp với người có thẩm quyền theo lĩnh vực; quy định con số tuyệt đối liên quan mức phạt thì không nên ghi cụ thể trong luật mà giao Chính phủ hướng dẫn; đề nghị mức phạt theo lương tối thiểu…

Xuân Dũng