Từng thửa ruộng trên những cánh đồng lúa đang thì con gái hai bên Quốc lộ 191 (thành phố Hải Dương đi Tứ Kỳ-Quý Cao) được quây xung quanh bằng những tấm ni lông cao chừng 80cm, dài theo chu vi thửa ruộng. Mép dưới tấm ni lông được gài chặt xuống mặt đất. Làm như vậy để ngăn chuột vào ruộng phá lúa.

Giống chuột ranh mãnh, chúng không chỉ ăn hạt thóc mà còn cả đòng đòng. Khi lúa "đông sữa", ruộng cạn nước, chúng ăn lúa và làm tổ, sinh con đẻ cái tại ruộng. Bà con nông dân trong vùng nói: "Không sợ thiên tai, không sợ sâu bệnh bằng sợ chuột!".

Tính ra, quây ni lông chống chuột cho một sào Bắc Bộ mất gần 100.000đ (gồm 70 nghìn tiền mua ni lông, cộng với tiền mua cọc, dây chằng và tiền công). Bộ dụng cụ ấy, khéo dùng thì được hai vụ. Mỗi năm, bà con ở một xã có thể mất hàng trăm triệu đồng cho việc này. Cũng có những thửa ruộng không được quây ni lông (ấy là vì chủ nhà không có tiền, hoặc đi làm ăn ở xa, không tiện trông nom) bị chuột cắn phá. Chỉ qua một đêm, cả ruộng lúa "nát như tương".

Thiết nghĩ, cơ quan chính quyền và ban quản lý các hợp tác xã nông nghiệp địa phương cần tiến hành ngay phương án dẹp nạn chuột như: Thành lập đội chuyên chống chuột với kỹ thuật cần thiết (Hun hóa chất, khoanh vùng chặn lối, cách ly chuột với nguồn thức ăn…); vận động nhân dân bắt chuột, có thù lao, treo thưởng cho người bắt được nhiều chuột (tính đuôi chuột ăn tiền…); phát động nuôi mèo… Tổ chức các biện pháp diệt chuột cần lưu ý bảo vệ môi trường, đồng thời không để phát triển các quán "ẩm thực tiểu hổ".

PHẠM QUANG CHUNG