Theo báo cáo của Thanh tra thành phố Hà Nội thì diện tích nhà đất bà Nguyễn Thị Đoàn đang sử dụng ở phố Hàng Khoai (quận Hoàn Kiếm, TP Hà Nội) nguyên là của bố mẹ chồng bà (có bằng khoán điền thổ) sau khi bán một phần nhà đất giáp mặt phố Hàng Khoai, phần còn lại để cho các con, gồm hộ gia đình bà sử dụng tầng một, hộ em chồng bà sử dụng tầng hai. Lịch sử để lại phần sân trước và phần sân sau tầng một để sử dụng chung của các hộ trong số nhà. Khoảng năm 2012, 2013, bà Đoàn xây tường tại diện tích sân chung trước, dựng nhà tạm bằng gỗ phủ bạt tại diện tích sân chung sau để sử dụng riêng, không có giấy phép xây dựng nên UBND quận ra quyết định yêu cầu bà tự giác dỡ bỏ các hạng mục vi phạm, nhưng quá thời hạn bà không chấp hành nên đã tiến hành cưỡng chế.
Bà Đoàn đưa ra căn cứ là các giấy tờ kê khai nộp thuế đất, thực hiện nghĩa vụ của người sử dụng đất để chứng minh sân trước và sân sau thuộc quyền sở hữu của mình. Tuy nhiên, theo quy định tại Thông tư số 83-TC/TCT ngày 7-4-1994 của Bộ Tài chính hướng dẫn thi hành Nghị định số 94/1994/NĐ-CP ngày 25-8-1994 của Chính phủ và Khoản 2, Điều 4, Luật Thuế sử dụng đất nông nghiệp; Khoản 2, Điều 3, Thông tư số 153/2011/TT-BTC ngày 11-11-2011 của Bộ Tài chính thì các giấy tờ kê khai nộp thuế đất, thực hiện nghĩa vụ của người sử dụng đất không phải là giấy tờ pháp lý chứng minh quyền sử dụng đất và tài sản trên đất.
Sau khi có quyết định giải quyết khiếu nại của quận, bà Đoàn có đơn khiếu nại đến thành phố và thành phố đã có quyết định giải quyết khiếu nại lần 2, khẳng định UBND quận đã giải quyết đúng quy định của pháp luật, khiếu nại của bà là không có cơ sở .
Theo quy định tại Điều 42, Luật Khiếu nại năm 2011 thì: “… người khiếu nại không đồng ý với quyết định giải quyết khiếu nại lần hai thì có quyền khởi kiện vụ án hành chính tại Tòa án theo quy định của Luật Tố tụng hành chính”. Như vậy, nếu bà Đoàn tiếp tục khiếu kiện thì thẩm quyền giải quyết hiện nay là tại tòa án hành chính. Thế nhưng dù đã được giải thích nhưng bà Đoàn vẫn viết đơn “khiếu nại quyết định lần 1-quyết định của UBND quận”. Lý lẽ mà bà Đoàn đưa ra là vì “tôi không có tiền khởi kiện tại tòa và sai từ quận nên tôi cứ khiếu nại quyết định của quận. Đề nghị tòa soạn chuyển đơn cho tôi”.
Điều 21, Luật Khiếu nại quy định rõ thẩm quyền giải quyết của chủ tịch UBND cấp tỉnh là giải quyết khiếu nại lần hai đối với quyết định hành chính của chủ tịch UBND cấp huyện đã giải quyết lần đầu nhưng còn khiếu nại. Bà “cứ” khiếu nại quyết định giải quyết của chủ tịch quận trong khi đã có quyết định giải quyết khiếu nại của chủ tịch thành phố, rồi đề nghị tòa soạn chuyển đơn thì không thể giải quyết được, bởi trái quy định của pháp luật.
HÀ PHƯƠNG