Thực tế, hiện nay, công nghệ xử lý rác ở Việt Nam đang áp dụng chủ yếu là chôn lấp, lạc hậu, chiếm tới hơn 90% rác thải sinh hoạt thải ra. Thế nhưng, rác thải ở nước ta lại chưa được phân loại, nên rất khó khăn trong xử lý. Hiện nhiều nước trên thế giới ngày càng hạn chế chôn lấp rác, mà thay vào đó là phân loại rác tại nguồn, áp dụng những công nghệ hiện đại, thân thiện với môi trường trong xử lý rác.

Mặt khác, theo quy định hiện hành, việc thu phí rác thải cũng được tính bình quân theo hộ gia đình hoặc đầu người. Việc tính này khiến người dân vô tư xả rác, không quan tâm đến việc phân loại rác tại nguồn cho đơn vị xử lý...

Để việc phân loại rác tại nguồn trở thành nếp quen của từng người, từng nhà.../Ảnh minh họa/Bộ Tài nguyên và Môi trường. 

Do đó, khi Luật Bảo vệ môi trường (sửa đổi) đi vào cuộc sống sẽ là những cơ sở pháp lý tiến bộ, giúp thu lại những phần rác có thể tái chế thành phân sinh học đóng góp cho nông nghiệp thay thế cho phân bón hóa học; giảm diện tích dùng cho chôn lấp; các hộ gia đình sẽ phải trả tiền cho việc đổ rác thải nên sẽ có ý thức hơn về khối lượng chất thải bỏ đi, lượng chất thải nhờ đó sẽ giảm đi...  

Như vậy, đây có thể được coi là một “cuộc cách mạng” trong vấn đề xử lý rác thải sinh hoạt. Tuy vậy, để quy định đi vào thực tế, vẫn có nhiều vấn đề cần giải quyết. Theo đó, cần phải đồng bộ hóa các khâu từ thu gom, vận chuyển đến lựa chọn công nghệ xử lý cho từng loại rác đã được phân loại. Mặt khác, nhận thức của người dân là vô cùng quan trọng nên việc tuyên truyền nâng cao nhận thức cho người dân có ý nghĩa lớn, có thể đưa việc giáo dục về môi trường, trong đó có việc phân loại rác tại nguồn, vào chương trình giáo dục... Ngoài ra, cũng cần tuyên truyền, khuyến khích và nhân rộng các mô hình phân loại rác tại nguồn hiệu quả ở một số địa phương. Có như vậy, việc phân loại rác tại nguồn mới thực sự đi vào cuộc sống, trở thành nếp quen của từng người, từng nhà trong thời gian tới!

QUỲNH PHƯƠNG (Cầu Giấy, Hà Nội)