Năm 1965, tôi được đón Tết Độc lập đầu tiên trong đời quân ngũ cùng đồng đội, nhân dân tại nơi đóng quân ở làng Bình Đà, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (nay là TP Hà Nội). Đặc biệt, cho đến giờ, tôi vẫn nhớ mãi đêm văn nghệ đoàn kết quân-dân trước ngày chúng tôi lên đường vào Nam chiến đấu.

leftcenterrightdel
CCB Nguyễn Văn Chính (thứ hai, từ trái sang) cùng đồng đội. Ảnh do nhân vật cung cấp.

Đơn vị tôi huấn luyện dã ngoại tại làng Bình Đà, sống trong nhà dân, đặt ba lô xuống là lập tức giúp dân gánh đầy bể nước, dọn nhà, dọn ngõ sạch sẽ. Dân quý, dân thương, san sẻ từng tấm chăn, nồi khoai lang luộc nghĩa tình. Tình cảm đó càng thêm thấm đượm khi ngày vui trọng đại của đất nước cận kề.

Lúc bấy giờ, để chào đón Quốc khánh 2-9, đơn vị tôi phối hợp với địa phương tổ chức sôi nổi các hoạt động. Đầu tiên, đơn vị quán triệt rất kỹ: Càng vào những ngày lễ càng phải tăng cường kiểm soát an ninh, chống phá hoại, vui lễ không quên nhiệm vụ; bảo đảm an toàn địa phương, bí mật quân đội. Cũng bởi thế, đơn vị tôi phân công bộ đội canh gác ngày đêm tại các điểm chốt cẩn mật, nghiêm túc hơn thường ngày. Bộ đội phối hợp với địa phương tuần tra, canh gác tại các điểm giao liên, giao khu, nhằm kịp thời phát hiện, ngăn chặn những chuyện bất thường, bảo đảm bà con đón lễ an toàn. Đơn vị còn phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức thăm các gia đình có con em hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, các gia đình có con đang đi bộ đội.

Với những chàng trai trẻ ở tuổi đôi mươi như chúng tôi khi đó, khoảnh khắc nhiều cảm xúc nhất chính là buổi giao lưu văn hóa, văn nghệ, bởi đây không chỉ là dịp để thưởng thức lời ca tiếng hát, được thể hiện năng khiếu bản thân, mà còn là cơ hội để nói hộ nỗi lòng với hậu phương. Sau đêm văn nghệ sẽ là cuộc chia tay không hẹn ngày gặp lại, bởi sau đợt hành quân dã ngoại, chúng tôi lên đường vào Nam chiến đấu. Từng lời ca, tiếng hát như lời thúc giục những người lính trẻ quyết hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc, cũng là lời hứa hẹn, động viên các mẹ, các chị về một ngày đất nước thống nhất, non sông thu về một mối...

THU SA

(Ghi theo lời kể của CCB Nguyễn Văn Chính)