QĐND - Tại Hội thảo “Phí giao thông đường bộ - Thuận lợi và khó khăn của doanh nghiệp” do Báo Diễn dàn Doanh nghiệp phối hợp với Hiệp hội Vận tải hàng hóa TP Hồ Chí Minh và Hiệp hội Giao nhận kho vận Việt Nam (VIFFAS) vừa tổ chức tại TP Hồ Chí Minh, hầu hết các doanh nghiệp, hiệp hội nghề nghiệp trong lĩnh vực vận tải đều cho rằng, việc thu phí bảo trì đường bộ là cần thiết. Tuy nhiên, cũng cần phải rà soát lại, tính hợp lý, điều chỉnh cho phù hợp với thực tế, nhất là trong bối cảnh nền kinh tế nói chung và các doanh nghiệp vận tải nói riêng đang phải đối mặt với nhiều khó khăn.
Theo VIFFAS, hiện cả nước có hơn 1000 doanh nghiệp kinh doanh trong ngành logistics (giao nhận hàng hóa vận tải), chịu tác động trực tiếp từ việc thu phí bảo trì đường bộ. Theo đề xuất của Bộ Giao thông vận tải (GTVT), các phương tiện vận tải hàng hóa như: Xe tải, xe đầu kéo, công-ten-nơ, sơ-mi rơ-moóc… chịu mức phí khá nặng. Trong đó, xe tải, rơ-moóc và ô tô chuyên dùng có trọng lượng toàn bộ từ 27 tấn trở lên có mức đóng cao nhất là 1.440.000 đồng/tháng. Tổng thư ký VIFFAS Trần Huy Hiền cho rằng, việc thu phí này góp phần vào việc Nhà nước có thêm khoản thu để làm tốt công tác bảo trì đường bộ, làm cho chất lượng đường bộ được ổn định. Tuy nhiên, quy định thu phí theo định kỳ đăng kiểm cũng sẽ là một khó khăn vô cùng lớn cho các doanh nghiệp. Phương thức thu phí trên đầu xe theo kỳ đăng kiểm (3 tháng, 6 tháng, 1 năm, 2 năm tùy theo đời xe cũ hay mới) thì doanh nghiệp chắc chắn phải đi vay để đóng phí. Với một doanh nghiệp có hơn trăm đầu xe kéo và gần 1000 xe sơ-mi rơ-moóc, số tiền phải đóng lên đến cả tỷ đồng/tháng.
Nhiều doanh nghiệp vận tải kiến nghị Bộ GTVT nghiên cứu những quy định trong Nghị định 18/2012/NĐ-CP chưa phù hợp với thực tế. Cụ thể, đối với nhóm xe đầu kéo mà kéo sơ-mi rơ-moóc, Nghị định quy định vừa đánh phí trên cả đầu phương tiện là “máy kéo”, vừa đánh phí trên “rơ-moóc được kéo bởi ô tô, máy kéo” là chưa phù hợp, vì bản thân sơ-mi rơ-moóc là thiết bị cơ, nếu không gắn động cơ, không thể tự vận hành được. Tương tự, công-ten-nơ nếu không được đặt trên các sơ-mi rơ-moóc và gắn với đầu xe kéo cũng không thể vận hành được. Mặt khác, mỗi chiếc xe đầu kéo, một lần cũng chỉ kéo được một rơ-moóc và một công-ten-nơ, vì vậy, Nghị định tách thành các thiết bị riêng biệt để đánh phí đối với loại xe tổ hợp chuyên dụng này là chưa hợp lý, sẽ tạo gánh nặng về phí cho các doanh nghiệp vận tải. Đối với nhóm xe vận tải, thực tế một số phương tiện bị hư hỏng phải sửa chữa, xe bị tai nạn, tạm giữ, vận chuyển nội bộ trong cảng, khu công nghiệp... sẽ không tham gia vào sử dụng đường bộ nhưng vẫn phải nộp phí hằng năm là không phù hợp.
Theo kiến nghị của VIFFAS, việc thu phí phải dựa trên các nguyên tắc cụ thể như phương tiện sử dụng thì có trả phí, phương tiện không sử dụng thì không phải trả phí; thời điểm trả phí là khi sử dụng mới phải trả. Do đó, cần nghiên cứu phương thức thu sao cho bảo đảm sự công bằng.
LÊ HÙNG KHOA