QĐND Online - “…Những hàng kè chắn sóng có thể bị sóng và cát mặn đại dương làm mòn, nhưng bản lĩnh và ý chí của những người giữ biển thì luôn vững vàng không thể nào lay chuyển, kể cả phải hy sinh thân mình vì vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc…”. Đó là lời khẳng định của Chuẩn Đô đốc Nguyễn Ngọc Tương, Phó Chính ủy Quân chủng Hải quân bên cột mốc chủ quyền đảo Trường Sa lớn…
Những gửi gắm từ đất liền
Xuất phát từ Cảng Lữ đoàn 125 (Quân chủng Hải quân), qua hai ngày, hai đêm lênh đênh trên biển, vượt qua sóng gió, tàu HQ - 996 của Vùng 4 Hải quân đã đưa đoàn công tác cập đảo Trường Sa Lớn.
Đúng 6 giờ tàu HQ - 996 được lệnh cập cảng. Đảo Trường Sa Lớn hiện lên trên biển Đông với một vẻ đẹp riêng có. Từng hàng cây bão táp, phong ba xanh thẫm, ken dày, ôm lấy đảo. Tôi hết sức ấn tượng về sức sống và sự dẻo dai của các loài cây phong ba, bão táp, muống biển và đặc biệt là vẻ đẹp quyến rũ của hoa và quả bàng vuông, loài hoa giống như hoa quỳnh, chỉ nở về đêm, kết trái tựa chiếc bánh chưng vuông đầy đặn.
Bộ đội đảo có mặt rất đông tại cầu cảng để đón đoàn khách từ đất liền. Nét mặt ai cũng sạm đi vì nắng và gió biển, nhưng không giấu nổi niềm vui khi được đón khách, đặc biệt khi biết rằng đi cùng đoàn lần này còn có sự góp mặt của các ca sĩ, nhạc công của Đoàn nghệ thuật Bộ Công an và tỉnh Bắc Kạn.
Ra Trường Sa lần này, mỗi đoàn công tác đều có những cách riêng để thể hiện tình cảm, trách nhiệm với Trường Sa. Đoàn công tác của Bộ Công an, do Thượng tướng Đặng Văn Hiếu, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Thường trực Bộ Công an làm trường đoàn, ngoài số tiền 25 tỷ đồng trao tặng để xây dựng hệ thống nhà văn hóa đa năng trên đảo Trường Sa lớn, còn có thêm nhiều vật tư phục vụ đời sống tinh thần khác như: Ti vi, quạt, bình ắc quy… để tặng bộ đội đảo.
Thượng tướng Đặng Văn Hiếu cho biết: Đây là lần đầu tiên Đảng ủy Công an Trung ương và Bộ Công an cử đoàn cán bộ cao cấp đi thăm và làm việc tại quần đảo Trường Sa. Thành phần của đoàn ngoài các cán bộ chủ chốt các tổng cục, cục, đơn vị trực thuộc Bộ Công an còn có các đồng chí là lãnh đạo, chỉ huy công an các tỉnh, thành phố ven biển trên toàn quốc.
Cùng với việc thăm và tặng quà quân và dân trên quần đảo Trường Sa, tổ chức các hoạt động giao lưu thể hiện tình cảm của lực lượng công an đối với quân dân trên đảo… đoàn công tác sẽ có dịp nắm chắc tình hình thực tế để hiểu hơn về biển đảo Trường Sa, từ đó tham mưu, đề xuất với Đảng, Nhà nước trong công tác bảo đảm an ninh trật tự trên vùng biển, đảo của Tổ quốc.
 |
|
Thượng tướng Đặng Văn Hiếu, Thứ trưởng Thường trực Bộ Công an và Chuẩn Đốc Nguyễn Ngọc Tương, Phó Chính ủy Quân chủng Hải quân, khảo sát thực tế tại Nhà giàn DK1/2
|
Đây cũng là lần đầu tiên, đoàn công tác của Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bắc Kạn ra thăm Trường Sa. Đồng chí Hoàng Ngọc Đường, Phó Bí Thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Kạn cho biết: Chúng tôi mang hơi ấm của trên 3 vạn đồng bào nhân dân các dân tộc tỉnh Bắc Kạn đến với bộ đội đảo. Cách đây hơn một tháng, chúng tôi đã phát động phong trào thi đua sâu rộng “Tất cả vì Trường Sa thân yêu” và quyên góp được gần 1 tỷ đồng và nhiều vật chất thiết yếu khác tặng bộ đội đảo.
“Lần đầu tiên đến với vùng biển đảo Trường Sa thiêng liêng của Tổ quốc, chứng kiến tận mắt cuộc sống, công tác huấn luyện sẵn sàng chiến đấu của bộ đảo, chúng tôi cảm phục và tin tưởng vào bản lĩnh và lý trí của những người đang ngày đêm chắc tay súng canh giữ vùng biển trời của Tổ quốc. Đất liền, đồng bào và nhân dân các dân tộc tỉnh Bắc Kạn luôn ở bên và hướng về Trường Sa…”- Ông Hoàng Ngọc Đường, Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Kạn, xúc động thổ lộ.
Bà La Thị Xuyên, cán bộ Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Bắc Kạn cho biết: Lâu nay chỉ được biết về bộ đội Trường Sa qua sách báo và các kênh thông tin khác, bây giờ mới có điều kiện vượt trùng khơi ra thăm đảo, đứng bên cột mốc chủ quyền, chứng kiến tận mắt cuộc sống, rèn luyện, ý chí , quyết tâm sẵn sàng chiến đấu bảo vệ đảo, tôi vô cùng tự hào về những người giữ biển ở đây. Khi về đất liền, tôi sẽ tuyên truyền với đồng bào các dân tộc tỉnh Bắc Kạn, đồng bào chúng tôi luôn hướng về Trường Sa bằng những việc làm thiết thực, đóng góp vào công cuộc xây dựng và bảo vệ vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Tấm lòng của những người giữ đảo
Một ngày ở đảo Trường Sa lớn trôi đi thật nhanh, màn đêm buông cũng là lúc tại chân cột mốc diễn ra buổi biểu diễn và giao lưu giữa các nghệ sỹ, diễn viên của đoàn nghệ thuật Bộ Công an với bộ đội đảo. Từ lúc nắng vẫn còn vương, tôi đã nhận ra các tốp chiến sĩ trẻ đang chuẩn bị những món quà hết sức dung dị, nhưng họ tin là mọi người đến từ đất liền sẽ rất thích. Đó là những trái bàng vuông, những vỉa san hô, có khi chỉ là những chùm hoa cải trong vườn đang rộ mùa do chính tay mình chăm sóc…
Nhìn nét mặt hân hoan của những chiến sỹ trẻ với những món quà được coi là đặc sản của đảo, tôi cảm nhận, đối với họ, một nét duyên thiếu nữ, một câu chuyện hay nghe một lời hát cất lên là một nỗi khát khao và ý nghĩa biết nhường nào.
Màn đêm chụp xuống rất nhanh! Toàn đảo bốn bề sóng vỗ. Tách mình khỏi đêm giao lưu, tôi sải bước một vòng quanh đảo. Tiếng san hô lạo chạo dưới chân. Bỗng một giọng nói cất lên cương quyết… “Ai!... Đứng lại…”. Giật mình trong bóng tối, tôi lờ mờ nhận ra một người đã tiếp chuyện mình lúc chiều, đó là Trung tá Trần Văn Lương, Cụm trưởng cụm chiến đấu 3. Tôi thành thật nhận lỗi: “Muốn đi dạo vòng quanh đảo một chút, nhưng quên không hỏi mật khẩu, mong anh thông cảm”. Nhận ra người quen, anh tiến lại: “Không sao đâu đồng chí, nguyên tắc phải thế ”. Ở những nơi đầu sóng ngọn gió như thế này, ý thức cảnh giác là vô cùng cần thiết, không một phút được lơ là ...
-Vâng cảm ơn anh, điều đó thì tôi hiểu, nhưng chỉ thắc mắc tại sao ở cương vị Cụm trưởng anh lại phải trực tiếp đi kiểm tra gác mà không phải một ai khác?
 |
|
Chiến sỹ đảo Trường Sa Đông sau giờ huấn luyện
|
Cùng tôi ngồi xuống mép biển, Trung tá Lương nói như tâm sự: Điều này đã thành lệ ở đảo. Mỗi dịp có đoàn văn công ra biểu diễn thì nhiều cán bộ xung phong trực và gác thay cho chiến sĩ để anh em có điều kiện thưởng thức một đêm văn nghệ trọn vẹn. Dù sao là cán bộ, là đàn anh, cũng dễ kìm nén cảm xúc bản thân mình hơn.
Thấy tôi im lặng, anh tiếp lời: “Chẳng mói chắc anh cũng thấy, ở đảo, khoảng cách giữa cán bộ và chiến sỹ rất gần gũi. Trong điều kiện xa đất liền, với nhiều khó khăn chi phối, anh em càng phải đoàn kết thành một khối thống nhất để hoàn thành nhiệm vụ.
Hình ảnh cán bộ gác thay chiến sĩ, chịu phần thiệt thòi về mình, dù chỉ là một tối xem văn công - một chi tiết tưởng chừng rất nhỏ nhặt, nhưng thẳm sâu trong đó là tình cảm cán binh, đồng đội sâu nặng. Phải chăng cũng chính từ những chi tiết tưởng chừng rất nhỏ nhặt ấy đã nâng bước, hun đúc tâm hồn và nghị lực người chiến sĩ vượt qua mọi khó khăn, xác định tốt nhiệm vụ của những người giữ biển.
Phía sau người lính
Trước khi ra Trường Sa công tác, tôi về quê thăm mẹ tại xã Đại Đức, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương. Mẹ nói, xóm mình có cậu Dần con cô Dậu đang đóng quân ở Trường Sa, có dịp con đến thăm nó nhé. Tôi vâng lời mẹ, nhưng thoáng chút băn khoăn bởi tuy cùng xóm trên, xóm dưới, nhưng tôi hơn Dần mười mấy tuổi, lại xa quê quê gần 20 năm nên còn rất ít hình dung về cậu ấy. Đến đảo Trường Sa Đông, tôi tìm gặp Nguyễn Văn Dần, em mừng rỡ khi gặp người cùng thôn giữa Trường Sa. Dần bảo, ngày xưa mỗi lần thấy anh về quê mặc bộ quân phục em thấy thích, thế là sau khi học xong cấp III đăng ký thi vào Trường Sĩ quan Lục quân I. Tốt nghiệp được điều về công tác tại Lữ đoàn 147 Hải quân, sau hơn 1 năm em tình nguyện ra công tác tại Trường Sa.
Hoàn cảnh nhà Dần không phải không còn điểm khó. Mẹ Dần sinh được 3 chị em, bố đi bước nữa. Hai chị trưởng thành rồi đi lấy chồng xa, Dần lại đóng quân ngoài đảo, nhà chỉ còn mình mẹ già, nhiều đêm Dần trăn trở vì thương mẹ. Mặc dù vậy, khi tâm sự với tôi, Dần cứng cỏi: Là người lính thì phải biết chấp nhận và vượt lên những khó khăn, nhiều anh em cùng khóa với em cũng đã tình nguyện ra đảo công tác. Em tự nhủ phải luôn cứng cỏi và phấn đấu thật tốt để mẹ và gia đình ở quê nhà tự hào về con trai mình đang làm nhiệm vụ trên vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Dần cũng chia sẻ với tôi: Hoàn thành công tác tại Trường Sa tùy điều kiện sẽ xây dựng gia đình và đón mẹ vào ở cùng và gia đình em lúc ấy sẽ xum họp.
 |
|
Trung úy Nguyễn Văn Dần tại đảo Trường Sa Đông
|
Khác với Dần, Thượng úy Phạm Quốc Hưng, quê ở Thái Bình đã có vợ và con trai Phạm Quốc Vượng gần tròn 2 tuổi. Hiện, vợ, con anh đang thuê nhà và sống tại Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa. Hưng kể, thời gian công tác của anh tại Trường Sa cũng gần 3 năm. Năm 2011, đóng ở đảo chìm Tốc Tan, trong thời gian nghỉ phép cưới vợ. Trở về đơn vị sau 2 tháng thì nhận tin vợ có thai, anh mừng đến phát khóc. Do điều kiện luân chuyển công tác, vợ sinh con, anh cũng không có điều kiện nghỉ phép về thăm nhà. Con trai tròn tuổi, anh được đơn vị cho nghỉ phép về gia đình. Niềm vui được gặp vợ và con, nhưng đứa con trai kháu khỉnh không chịu theo, đó cũng là cái thường thấy của những đứa trẻ không được gần cha. Vậy là phải mất một thời gian, tối đến chờ con ngủ say anh mới khẽ khàng nằm xuống bên cạnh và hôn lên đôi bầu má bé bỏng và đáng yêu của nó. Khi bé Quốc Vượng bén hơi bố thì cũng là lúc Hưng hết phép phải trở lại đơn vị.
Trong thời gian ngắn ngủi tàu cập đảo chìm Thuyền Chài, tôi may mắn được gặp thêm một người đồng hương, đó là Thiếu úy Nguyễn Văn Tranh, nhân viên cơ yếu của đảo, quê ở huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Tranh chia sẻ đã ra công tác tại đảo được gần 2 năm, giữa ngàn trùng sóng vỗ, nhiều khi thấy nhớ mùi đất liền quay quắt. Hôm rồi, vợ anh ở quê gọi điện ra nói rằng, đứa con gái 2 tuổi Nguyễn Thị Trang, khi được mẹ dắt đi chơi, gặp chú bộ đội Hải quân cùng xóm về nghỉ phép, nhầm tưởng cứ gọi tên bố Tranh. Nghe vợ kể, Tranh cười giòn tan trên điện thoại, nhưng trong lòng trào dâng niềm thương nhớ con. Vậy là đã hơn 1 năm, từ khi bé Trang 9 tháng tuổi, anh chưa có điều kiện về thăm gia đình. Cuối câu chuyện, Tranh bật mí thêm với tôi: Vợ em đã đăng ký theo tàu chở thân nhân của bộ đội đảo ra thăm Trường Sa vào giữa tháng 6 này. Em chỉ lo vợ yếu và say sóng, nhưng cô ấy điện ra bảo rằng: “Được ra thăm Trường Sa, gặp chồng và những người lính đang ngày đêm giữ đảo, em đã xác định quyết tâm rồi…”, cô ấy nói vậy thì em chỉ còn biết động viên vợ.
Như thế đó, đồng đội tôi ở Trường Sa, đang từng ngày, từng giờ vượt qua khó khăn gian khổ và thầm lặng hy sinh, chắc tay súng bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Họ là những người tiên phong viết tiếp truyền thống vẻ vang của Bộ đội Cụ Hồ.
Bài, ảnh: NGÔ DUY ĐÔNG