 |
|
Vợ chồng Phạm Trí Thức và Hoàng Ngọc Ánh bên quầy thuốc của gia đình. |
Nhìn hai vợ chồng anh Phạm Trí Thức và chị Hoàng Ngọc Ánh trong quầy thuốc đông y nhỏ nhắn và thật bình dị tại xóm 9 - Trung Lao - Trực Ninh - Nam Định, Ít ai nghĩ rằng cặp vợ chồng ấy đã viết nên một thiên tình sử đẹp như trong cổ tích...
Đám cưới có... vòng hoa trắng
Câu chuyện tình yêu của họ là một mối tình trắc trở. Buổi đầu, chị Ánh cũng chưa “cảm” anh mặc dù cả hai bên gia đình đã đồng ý. Lúc ấy chị là cô gái mới 16 tuổi, cái tuổi mơ mộng nên mặc cho anh bộ đội chững chạc Phạm Trí Thức miệt mài theo đuổi chị vẫn làm ngơ.
Thế rồi sự kiên trì của một người lính đã làm cho cô gái quê xinh đẹp nghiêng lòng sau 3 năm trời yêu đơn phương. Năm 1988, khi chị vừa tròn 18 tuổi cũng là lúc hai người quyết định tổ chức đám cưới. Niềm vui vừa đến với anh lính trẻ thì cũng là lúc bi kịch xảy ra mà giờ anh vẫn thường đùa chị: đó là liều thuốc thử tốt nhất cho tình yêu của một người con gái.
Chị Ánh bồi hồi kể lại: Đó là ngày 12-12-1988 âm lịch. Hai nhà đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, kể cả cỗ bàn. Trên đường đi mời bạn bè về, anh ấy trúng gió, bị ảnh hưởng nặng về não phải vào bệnh viện cấp cứu. Bệnh viện cho biết anh đã hết hy vọng, không thể cứu chữa được… Nghe như tiếng sét ngang tai, chị ngã gục xuống đường rồi bất tỉnh. Cũng không ai có thể ngờ chuyện đó lại xảy ra trước ngày cưới của anh chị đúng một ngày.
Gia đình đã cho người lên báo lại với cơ quan về việc chú rể đã bị tai biến. Đơn vị của anh Thức thay vì quà mừng đã chuẩn bị vòng hoa để tới “viếng” anh. Mãi sau khi gần về đến nhà, một người bạn cho biết anh vẫn còn sống nên họ đã giấu vòng hoa đi. Đám cưới của vợ chồng anh chị vì thế không khác nào một… đám ma. Những người tới dự ngày vui đều với tâm trạng nước mắt rầu rĩ trước những mâm cỗ cưới sang trọng. Ai cũng thương cho cặp tình nhân đen phận. Cô dâu về nhà trai mà không hề có chú rể.
Liều thuốc tình yêu
Trong sự tuyệt vọng của tất cả mọi người về số phận đen bạc của Phạm Trí Thức, lúc này chị Ánh lại có một niềm tin mãnh liệt rằng anh sẽ sống và hồi phục. Người vợ trẻ tuổi ấy cứ lăn lóc bên chồng mà chăm sóc. Mỗi lần nắm lấy tay anh chị đều thốt lên trong hai dòng nước mắt giàn giụa: “Anh phải sống, nếu anh đã muốn chúng mình hạnh phúc thì anh phải sống chứ. Em đã về với anh đây này…”. Thoi thóp trong sự sống và cái chết, người đàn ông làm chồng mà chưa từng được làm chú rể trong ngày cưới vẫn chỉ nhắm nghiền hai con mắt trong sự hôn mê kéo dài. Nhiều người xì xào: “Sao mà phải làm tội mình, cứ bỏ quách đi lấy người khác cho đỡ khổ… Nhưng chị lại càng gần gũi và thương yêu anh nhiều hơn.
Cho tới ngày mùng 8 tháng giêng, khi đoàn H99 (Binh đoàn Quyết Thắng), đơn vị cũ của anh xin cho lên Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 để cứu chữa thì niềm hy vọng của người vợ trẻ lại bùng cháy mạnh mẽ hơn. Chị lặn lội khăn gói lên chăm sóc chồng.
Niềm hy vọng của người vợ trẻ ấy đã làm động lòng tất cả những y bác sĩ của bệnh viện. Những giọt nước mắt của chị có lẽ cũng thấu tới tận trời xanh. Ca phẫu thuật ngày 19-2-1989 kéo dài từ 9 giờ đến 13 giờ 30 phút của bác sĩ Tiến hoàn tất mang lại giọt nước mắt hạnh phúc đầu tiên cho chị. Lúc bác sĩ gọi người nhà, vẫy vẫy tay nói: “Có hy vọng rồi, an toàn rồi…” là chị bật khóc. “Có lẽ đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi từ khi yêu anh ấy” - chị Ánh thổ lộ. Tuy không được phép thăm nom bệnh nhân, nhưng chị vẫn nài nỉ trong nước mắt để được vào nhìn thấy chồng, chăm sóc cho anh.
Những tô tinh dầu bột, nước hồ, cháo… của chị mang cả tình yêu thương lớn lao đã làm cho anh hồi sức chỉ trong vòng một tuần. Khi anh có thể mở được hai mắt, tinh thần đã đỡ. Bác sĩ hỏi anh có nhận ra người nhà không. Tuy bị liệt một bên não, việc đi đứng, nói chuyện là không thể nhưng anh vẫn thốt lên: “Vợ!” rồi nắm chặt lấy tay chị. Hai vợ chồng chưa một lần ân ái khóc trong niềm hạnh phúc tột cùng. Chị tâm sự: “Lúc anh ấy gọi được từ ấy, mình hạnh phúc quá chỉ biết khóc mà không nói nên lời, tiếng nói hòa trong nước mắt”.
Sau bao nhiêu đêm trắng thao thức chăm sóc chồng, từng miếng cháo, hụm nước, tháng 5-1989 anh được bệnh viện cho về nhà. Việc còn lại là phải tập cho anh ấy đi, tập cho anh ấy nói. Chị kể lại: Lúc tập đi, tập nói cho anh ấy, chắc tại anh ấy đau nên rất hay bực tức với chị, chị giận chảy cả nước mắt. Những lúc ấy, mấy anh chị phải bảo “vợ mày tốt thế mà mày còn thế là bọn tao “lấy” vợ mày về đấy”. Lúc đó anh ấy mới dịu đi và nói: “Vâng! Em phải chịu khó tập chứ không anh chị mang vợ của em đi mất thì em sống với ai”. Chị lại khóc to hơn và ôm anh vào lòng.
Sau hai ca phẫu thuật nữa thành công, anh Thức đã trở lại trạng thái tốt hơn. Có thể đi đứng và sinh hoạt bình thường. Năm 1990, anh chị có đứa con đầu lòng. Anh đăng ký đi học lớp đông y 20 tháng của tỉnh hội rồi về nối nghiệp lang y của gia đình. “Để có được cuộc sống như ngày hôm nay, tôi biết ơn vợ tôi lắm. Tôi lành bệnh tất cả là nhờ tình yêu thương chăm sóc của bà xã…”.
Cuộc sống của anh chị có khó khăn, đồng lương chủ yếu dựa vào tiền bán thuốc và lương bệnh binh của anh. Song cho tới nay anh chị vẫn sống bên nhau thật đầm ấm và hạnh phúc. Các con họ đều là học sinh giỏi của trường trong suốt những năm đi học. Đã hơn hai chục năm trôi qua, anh chị vẫn thương yêu nhau như những ngày mới cưới.
Bài và ảnh: TRẦN ĐỨC HẠNH