Đã một tháng cùng đoàn của Bệnh viện Trung ương Huế đến chi viện cho Bắc Giang. Khi mình cùng đồng nghiệp đến đây, đúng lúc dịch bùng phát. Là điều dưỡng gây mê hồi sức nên mình nhận nhiệm vụ đến hỗ trợ cho đồng nghiệp tại Trung tâm Hồi sức tích cực ICU đặt tại Bệnh viện Tâm thần Bắc Giang. Cảm nhận đầu tiên của mình là nắng. Cái nắng gay gắt của mùa hè khắc nghiệt, nắng nóng cực điểm khiến cho đội ngũ y, bác sĩ tuyến đầu chống dịch ở Bắc Giang gần như kiệt sức. Nhìn những đồng nghiệp khoác trên mình bộ đồ bảo hộ bịt kín mít từ đầu tới chân làm việc dưới trời nắng nóng khiến ai cũng xót xa. Khi dịch bùng phát, họ là những chiến sĩ đầu tiên có mặt trên trận tuyến, ngày đêm làm việc miệt mài, chăm sóc bệnh nhân. Và sự thật, dù có mạnh mẽ thế nào, họ vẫn là những con người bằng da bằng thịt, biết mệt mỏi, có những phút giây mềm lòng vì nhớ nhà. Khó khăn là thế nhưng không điều gì có thể cản trở tinh thần quyết tâm và nghị lực kiên cường của đồng nghiệp mình ở tuyến đầu chống dịch.
Cho đến nay, mình đã tham gia đủ 4 đợt dịch Covid-19. Đợt dịch đầu liên quan đến bệnh nhân số 17, những người bị nhiễm lúc đó là khoảng mười mấy bệnh nhân người Anh. Để chăm sóc họ cần giao tiếp tiếng Anh tốt nên mình được điều động tham gia. Lúc đó, mình chưa có kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân Covid-19. Nhưng may mắn là những bệnh nhân này nhẹ, không có diễn tiến nặng nên cũng đỡ vất vả và nguy hiểm. Đợt 2 là dịch bùng phát ở Bệnh viện Đà Nẵng. Những bệnh nhân bị lây nhiễm trong khoa thận nhân tạo nên bệnh nền rất nặng. Có 24 ca nặng được chuyển ra Bệnh viện Trung ương Huế điều trị. Mình một lần nữa nhận được điều động vì đã có kinh nghiệm từ đợt 1. Và đợt 3 là cũng có ca lây nhiễm từ Đà Nẵng về Huế. Rồi đến giờ là có mặt tại tâm dịch Bắc Giang. Lần này đi tâm dịch là mình xung phong vì đã tham gia 3 mùa rồi, cũng đã có kinh nghiệm nên không có lý do gì để không lên đường. Giống như các anh bộ đội hay nói: “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”, mình có kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân Covid-19 sẽ an toàn hơn so với những đồng nghiệp chưa có kinh nghiệm.
Khi đến Bắc Giang, mình được phân công hỗ trợ trực tiếp tại Trung tâm ICU lớn nhất miền Bắc để chăm sóc, điều trị cho bệnh nhân nặng. Vào đây mới thấy cuộc sống thật quá mong manh. Nhưng không vì thế mà chúng mình mất niềm tin. Dù chỉ có những cơ hội mong manh nhất, các bác sĩ vẫn cố gắng cứu bệnh nhân. Áp lực lớn nhất là phải bảo đảm an toàn cho cả bệnh nhân và nhân viên y tế, không để xảy ra tình trạng lây nhiễm chéo. Vì thế, từng cá nhân, từng bộ phận phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình kiểm soát nhiễm khuẩn như phương tiện phòng hộ cá nhân, vệ sinh tay, quy trình chăm sóc bệnh nhân đều yêu cầu khắt khe, bảo đảm đến từng khâu. Mình phải luôn nhắc nhở, giám sát anh em tuân thủ các nguyên tắc phòng ngừa lây nhiễm trong quá trình làm việc. Đặc biệt là phân công công việc trong kíp cho hợp lý để đội ngũ điều trị có thể hỗ trợ nhau nhịp nhàng, tránh trường hợp một bạn làm quá nhiều việc mà đuối sức. Vì thế, mình nắm thông tin năng lực từng người, ví dụ có người biết nhiều việc, biết cách chăm sóc bệnh nhân thở máy, ECMO, lọc máu; có người chỉ biết một hoặc hai công việc... để sắp xếp các bạn ấy hỗ trợ, hướng dẫn nhau trong quá trình làm việc.
Theo dự kiến, có thể đến cuối tháng 6, đoàn chi viện của Bệnh viện Trung ương Huế sẽ rút. Mình và đồng nghiệp rất vui vì đã đóng góp chút sức lực giúp Bắc Giang kiểm soát được dịch bệnh và hạn chế tối đa những bệnh nhân nặng, tử vong do Covid-19.
Xa mảnh đất này, mình sẽ không bao giờ quên buổi sinh nhật hôm nay giữa tâm dịch. Đó là cảm xúc rất đặc biệt, vừa buồn lại vừa vui. Buồn vì không có gia đình bên cạnh, nhưng vui vì đồng nghiệp quan tâm, tổ chức chúc mừng sinh nhật ở một nơi xa-một nơi rất đặc biệt.
Điều dưỡng NGUYỄN THÀNH TRUNG (Bệnh viện Trung ương Huế)
Các bài viết cộng tác với Chuyên mục "Covid-19-Nhật ký đối mặt" xin gửi về địa chỉ email: kinhte@gmail.com và dientubqd@gmail.com.