Những cây sú nở hoa thầm lặng

Mặn mòi dâng nỗi không tên.

Phía ven bờ rụng chiếc lá nhớ-quên

Để từ không thành có.

leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN.

 

Dẫu lịch sử lặng im

Thời gian xóa nhòa bao câu chuyện

Mỗi năm xin một lần mặc niệm

 

Cho những điều vô danh!

NHẤT MẠT HƯƠNG

 

Nơi anh đến

Nơi anh đến mùa đông không theo được

Cánh hải âu không chịu rét bao giờ

Gió heo may chỉ có ở trong thơ

Hoa phượng đỏ chỉ còn trong ký ức

Nơi anh đến mênh mông xanh và nắng

Biển quê hương chưa tĩnh lặng bao giờ

Bao lớp người đi để gìn giữ ước mơ

Chủ quyền vững và mạnh lên từ biển

Nơi anh đến sẽ có nhiều lần lỡ hẹn

Với riêng tư, với tình nghĩa bến bờ

...

Nơi anh đến biển còn nhiều giông bão

Vẫn lo toan trước những tham vọng ngông cuồng

Những ngôi nhà, những cột mốc thân thương

Là Tổ quốc, là quê hương rất cần anh ở đó

Nơi anh đến rất nhiều mây và gió

Biển mênh mông, biển vỗ sóng nối quê nhà

Biển cùng anh viết tiếp bản tình ca

Hai tiếng thiêng liêng mang tên gọi DK!

NAM THƯƠNG

 

Quê

Củ sắn lùi trong tro

Chiều thơm lừng cả xóm

Giờ tìm đâu, ai bán

Chợ làng không dễ mua

leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN.

Người của làng bây giờ

Đã khác người ngày trước

Bao nhiêu là thân thuộc

Đã theo làng về đâu

 

Thương cho những con trâu

Bây giờ nuôi để thịt

Có về quê mới biết

Những gì không bày ra

 

Nhặt lên chiếc lá đa

Chẳng còn đâu vại nước

Ngẩn ngơ về ngày trước

Giật mình một bông hoa

 

Bao nhiêu người đi xa

Có như mình ngơ ngác

Quê bây giờ đã khác

Mình vẫn quê ngày nào...

 

Việt Trì, ngày 24-7-2020

NGUYỄN HƯNG HẢI