Tuy nhiên, tàu chiến cũng là phương tiện lý tưởng đối với việc triển khai tổ hợp tên lửa phòng không.

leftcenterrightdel
Tên lửa Standard Missile trên tàu chiến lớp Ticonderoga của Hải quân Mỹ. Nguồn: US Navy

Phương tiện chính đối phó với các máy bay của đối phương được triển khai trên tàu là tên lửa đất đối không phiên bản dành cho hải quân. Tên lửa phòng không chủ lực dành cho Hải quân Mỹ là Standard Missile. Dòng tên lửa này đã nằm trong trang bị của Quân đội Mỹ từ những năm 1960. Nhà sản xuất tên lửa Standard Missile - Công ty Raytheon đã  gọi nó là vũ khí phòng không dành cho tàu chiến tốt nhất trên thế giới. Tên lửa Standard Missile được sản xuất riêng cho việc phóng từ boong tàu.

Trong khi đó, tại Nga, tên lửa phòng không chính dành cho tàu chiến là S-300. Tổ hợp tên lửa này đã được chế tạo cho công tác phòng không của Quân đội Liên Xô. S-300F là hệ thống tên lửa phòng không phiên bản trên biển.

Để so sánh hai loại tên lửa của Mỹ và Nga, có thể phân tích cách chúng được tích hợp trên tàu. Tên lửa Standard Missile được trang bị chủ yếu cho các tàu chiến lớp Arly Burk và Ticonderoga. Trên hai tàu này, tên lửa Standard Missile được triển khai trong các bệ phóng thẳng đứng Mk41. Bệ phóng Mk 41 là tập hợp các ống phóng. Mỗi ống chứa một tên lửa. Do đó, các tên lửa có thể được phóng theo bất cứ thứ tự nào. Trong khi đó, S-300F của Nga cũng sử dụng phương pháp phóng thẳng đứng. Tuy nhiên, khác với tên lửa của Mỹ, S-300F sử dụng bệ phóng hình trống dạng ổ quay. Chỉ có một cửa phóng nên khi bắn, bệ phóng hình trống phải xoay nhẹ để di chuyển quả tên lửa khác đến vị trí phóng. Điều này khiến tốc độ bắn của S-300F chậm hơn so với tên lửa Standard Missile trên tàu chiến Mỹ. Trong những năm gần đây, các tàu chiến Nga sử dụng hệ thống phóng đa năng có thể phóng những tên lửa phòng không hạng nhẹ. Nhưng các tổ hợp tên lửa hạng nặng như S-300, thậm chí cả S-400 hiện đại vẫn phải được phóng bằng các bệ phóng hình trống.

Dòng tên lửa Standard Missile của Mỹ được phát triển và tiếp nhận những khả năng mới nhanh hơn so với tên lửa S-300F của Nga. Hải quân Mỹ đã tăng tầm bắn của tên lửa Standard Missile để duy trì sức mạnh vượt trội nhằm đối phó với các mối đe dọa tiềm tàng. Ngược lại, do sự thống nhất với hệ thống phòng không trên mặt đất, phiên bản hải quân S-300F không được hiện đại hóa nhanh chóng. Do đó, tên lửa S-300F của Nga hiện bị tụt hậu so với tên lửa Standard Missile của Mỹ.

THÙY LINH (Theo The National Interest)