Theo đó, lớp phủ hấp thụ sóng ra-đa trang bị cho buồng lái của Su-57 và Tu-160 được phát triển bởi công ty Nghiên cứu và Phát Triển Technologiya có trụ sở tại thành phố Obninsk của Tổng công ty RT Chemcomposite thuộc Rostec.

Đại diện của Rostec tuyên bố vật liệu này tăng gấp đôi khả năng hấp thụ sóng ra-đa và giảm 30% tín hiệu ra-đa từ buồng lái máy bay. Bên cạnh đó, nó còn được áp dụng cho vòm kính của máy bay Su-30, Su-34, Su-35, MiG-29K.

Máy bay Su-57.

Mặc dù không đưa ra chi tiết, nhưng nhà sản xuất cho biết lớp phủ được tạo nên từ các lớp oxit kim loại dày từ 70-90nm. Ngoài tính năng “tàng hình” trước ra-đa đối phương, nó cũng bảo vệ phi công trong suốt chuyến bay khỏi tác hại của tia cực tím, bức xạ nhiệt và các yếu tố tiêu cực khác. Cụ thể, công nghệ này giúp giảm hơn 3 lần bức xạ mặt trời, và từ 4-6 lần tác động của tia cực tím.  

Trong khi đó, ông Sergei Abramov, Giám đốc của Rostec phụ trách mảng Công nghệ Đạn chùm quy ước và Hóa chất đặc biệt, chia sẻ rằng công nghệ trên còn giảm một nửa trong lượng kính buồng lái, tăng khả năng chống va đập và hấp thụ sóng ra-đa từ 40 đến 80%.

Máy bay Tu-160.

Máy bay Su-57 (ban đầu có tên là PAK FA T-50) được thiết kế để chiếm ưu thế trên không cũng như tấn công các mục tiêu dưới mặt đất một cách linh hoạt. Điểm đặc biệt của Su-57 là việc trang bị hệ thống ra-đa hỗn hợp mảng pha chủ động ở phần mũi và trên cánh máy bay.

Trong khi đó, Không quân Nga bắt đầu trang bị máy bay Tu-160 từ năm 1987. Với trọng tải cất cánh đạt 275 tấn, "Thiên nga trắng" có thể chở theo tới 40 tấn vũ khí và đạt tốc độ bay tối đa khoảng 2.000km/giờ. Dòng máy bay ném bom tầm xa của Nga được thiết kế với phổ nhiệm vụ rộng từ việc mang bom thông thường tới các loại bom, tên lửa dẫn hướng chính xác (có khả năng mang vũ khí hạt nhân). Khi mang tên lửa hành trình X-55 hoặc tên lửa đạn đạo hỗn hợp Kh-15, tầm bắn của Tu-160 có thể vươn tới mọi vị trí trên Trái Đất.

PHẠM HUY (theo Defense World)