Đồng chí BÙI VĂN HOAN, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Bắc Ninh: Chuẩn hóa nghị quyết cấp chi bộ

leftcenterrightdel
Đồng chí BÙI VĂN HOAN. 

Hệ thống văn bản của cấp ủy đảng các cấp hiện nay có khá nhiều, tôi thống kê thấy có hơn 30 loại hình văn bản khác nhau trong tổ chức đảng, trong đó nghị quyết, chỉ thị, kết luận là những loại hình văn bản phổ biến nhất. Ở cấp chi bộ thôn, xóm thì chỉ có một loại, nôm na là bí thư chi bộ kết luận, biểu quyết những việc phải làm thì đó là nghị quyết. Nghị quyết chi bộ ở nông thôn thì yêu cầu rất rõ, ví dụ giải pháp giảm cây vụ đông là gì, đảng viên phải làm gì, từng hộ dân phải làm gì?

Bắc Ninh chưa kiểm tra thể thức văn bản của nghị quyết chi bộ, nhưng nhìn chung là thiếu thống nhất, chi bộ cơ quan xã mà thể thức nghị quyết còn sai, nói gì chi bộ thôn xóm. Tôi nghĩ Trung ương nên đăng tải thể thức chuẩn mực các loại văn bản, nghị quyết để trong Đảng làm cho quy củ, đó cũng là một khâu cần làm.

Vấn đề cốt lõi hiện nay là năng lực thực hiện nghị quyết. Chi bộ nông thôn có tình trạng “già hóa” đảng viên. Đảng viên tuổi cao nhiều, nên có chuyện đảng viên già lần sinh hoạt chi bộ nào cũng phát biểu, các đảng viên trẻ không được nói bao giờ. Nhưng khi tổ chức thực hiện thì chỉ mấy người trẻ trực tiếp làm, các cụ “cây cao bóng cả” rồi, thành ra có chuyện “nói mà không làm”, đâm ra nghị quyết chi bộ “mất thiêng”.

Việc kiêm nhiệm các chức danh cán bộ của tổ chức đảng ở cơ sở hiện nay đang gây nhiều hệ lụy. Tình trạng chung là tỉnh có cái gì, xã có cái đó, trong khi trình độ, năng lực cán bộ cấp xã khó có thể làm một lúc quá nhiều việc. Hiện một người phụ hồ cũng có công 200-300 nghìn đồng/ngày, thế nên cứ đòi hỏi đảng viên ở cơ sở phải hy sinh, phải kiêm nhiệm nhiều công việc cũng không ổn. Nếu tinh giản biên chế, theo tôi không nên giảm biên chế cấp xã. Việc tinh giản phải xác định chức năng, nhiệm vụ cho các ngành, các cấp, từ chức năng mà ra bộ máy, từ bộ máy ra biên chế. Phụ cấp cho cán bộ bán chuyên trách cấp xã, thôn hiện nay thực chất chỉ là danh dự, không đủ bồi đắp chi phí, cho nên chỉ nên tăng chứ không nên giảm. VĂN TRÌNH (ghi)

Đồng chí ĐOÀN HẢI LONG, Phó chủ nhiệm UBKT Tỉnh ủy Ninh Thuận: Để đảng viên "thích" công tác xây dựng Đảng

leftcenterrightdel
Đồng chí ĐOÀN HẢI LONG. 
Hiện nay có tình trạng rất khó điều cán bộ, đảng viên đang công tác ở các cơ quan chính quyền sang làm công tác Đảng, nhất là cấp cơ sở. Điều này là khách quan, vì liên quan đến chính sách cán bộ. Bởi, làm công tác Đảng đã khó mà đãi ngộ lại thấp. Nếu chúng ta xem xây dựng Đảng là nhiệm vụ then chốt thì nhất thiết phải thay đổi điều này. Nhất là cấp cơ sở, những cán bộ đảm nhiệm chức danh văn phòng, tuyên giáo, tổ chức, kiểm tra, dân vận... đều không có chức danh công chức, nên chỉ kiêm nhiệm hoặc bán chuyên trách, mà kiêm nhiệm hay bán chuyên trách thì không thể đòi hỏi anh chị em toàn tâm, toàn ý với công việc được. Hiện có quy định, ở những đảng bộ cơ sở có hơn 300 đảng viên thì bố trí một cán bộ kiểm tra chuyên trách nhưng nghị định của Chính phủ chưa cụ thể hóa vấn đề này nên cũng chưa thể bố trí con người. 

Riêng đối với ngành kiểm tra ở cấp cơ sở, theo quy định chỉ là cơ quan tham mưu cho đảng ủy chứ không có quyền xử lý vi phạm của đảng viên, cho nên cũng hạn chế rất nhiều khả năng kiểm tra, giám sát. Đãi ngộ thấp, quyền hạn không có dẫn đến thực tế là trình độ cán bộ kiểm tra cấp cơ sở rất yếu mà không ai muốn làm, trong công tác chủ yếu sao chép kế hoạch, nội dung của cấp trên chứ chưa có chủ động, sáng tạo đề ra nội dung kiểm tra phù hợp tình hình cơ sở. Chuyện cán bộ kiểm tra cấp huyện phải xuống “cầm tay, chỉ việc” là rất phổ biến. Cấp cơ sở chỉ khi có đơn tố cáo, khiếu nại gì đó thì mới lên hỏi cơ quan kiểm tra cấp trên cách xử lý. Chất lượng, nội dung hoạt động như thế thì làm sao phát huy được vai trò, nhất là nhiệm vụ “kiểm tra, giám sát” cán bộ chủ chốt của cấp ủy cùng cấp như chúng ta đang đặt ra cho ngành kiểm tra. TRUNG NAM (ghi)

Đồng chí NGUYỄN THỊ TUYẾT LOAN, Phó chủ tịch Ủy ban MTTQ tỉnh Hậu Giang: Tạo điều kiện để người dân giám sát, xây dựng Đảng

leftcenterrightdel
Đồng chí NGUYỄN THỊ TUYẾT LOAN. 
Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng cần tạo điều kiện tốt nhất để người dân tham gia giám sát, xây dựng Đảng. Một là, nên có cơ chế minh bạch thông tin, thông qua MTTQ để minh bạch, thực hiện quyền được biết của dân, nếu không dân toàn nghe thông tin trái chiều, thông tin đồn thổi thì rất nguy hại. Hai là, Đảng vừa là người lãnh đạo, vừa là thành viên của MTTQ thì cần có cơ chế phối hợp chặt chẽ trước, trong và sau giám sát. Ba là, giám sát đảng viên tại nơi cư trú cần được giao cho MTTQ, vì người dân giám sát là dân chủ nhất, chính xác nhất. Bốn là liên quan đến chức năng phản biện các nghị quyết của Đảng, chính sách, luật pháp của Nhà nước, Đảng phải có yêu cầu thì dân mới phản biện, phải quy định văn bản nào phải đưa ra cho dân phản biện, nhất là nghị quyết, phải có cơ chế, không để chữ “nếu”, không để chờ người, tổ chức soạn thảo có yêu cầu. Năm là, cán bộ giám sát, phản biện của MTTQ cần được quan tâm bồi dưỡng, phải là người có đủ trình độ pháp luật, có tiêu chí chặt chẽ thì mới phát huy được tác dụng. XUÂN ĐOÀN (ghi)

Đồng chí TRẦN HUY TUẤN, Bí thư Huyện ủy Văn Yên, tỉnh Yên Bái: Tổ chức học các nghị quyết thật thiết thực

leftcenterrightdel
Đồng chí TRẦN HUY TUẤN. 
Tình trạng có quá nhiều nghị quyết của Trung ương, của tỉnh, của huyện, của xã dồn về chi bộ là một thực trạng cần giải quyết. Thời gian dành cho học nghị quyết quá nhiều mà không thiết thực thì cũng là một sự lãng phí. Tôi ví dụ như Yên Bái có nghị quyết về định hướng phát triển cây chè, theo lẽ thường thì phải phổ biến đến tất cả các chi bộ. Nhưng cả huyện Văn Yên chúng tôi chỉ có 2 xã trồng chè, với hơn 100ha, thì các chi bộ khác có nghe cũng chỉ để cho biết.

Tổ chức học nghị quyết ở nông thôn hiện nay thường do đảng ủy xã tổ chức. Hội trường cấp xã đa phần còn nhỏ, không đủ chỗ ngồi, có địa phương phải chia làm 3 nơi để học, không có tài liệu, không có bàn ghi chép thì làm sao đòi hỏi đảng viên viết thu hoạch? Có khi đi học về đến nhà đã quên tên nghị quyết! Học như thế rõ ràng chỉ tốn thời gian của đảng viên. Cho nên, tôi cho rằng, cần đổi mới, chấn chỉnh cách tổ chức quán triệt nghị quyết, cái gì cần cho cấp ủy, chi bộ mình thì tổ chức học tập thật sâu sắc và triển khai thực hiện ngay; còn lại thì có thể giới thiệu ngắn gọn và có cơ chế để bảo đảm quyền và nghĩa vụ học nghị quyết của đảng viên. NGUYỄN THẾ (ghi)

Đồng chí LÊ THỊ LỤA, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Việt Thành, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái: Nghị quyết cấp cơ sở cần cụ thể, rõ ràng

leftcenterrightdel
Đồng chí LÊ THỊ LỤA. 
Hiện nay, chi bộ, đảng ủy cơ sở sinh hoạt mỗi tháng một lần theo quy định của Điều lệ Đảng, nhưng tháng nào cũng ra nghị quyết lãnh đạo thì lại là máy móc. Theo hướng dẫn thi hành Điều lệ Đảng, chi bộ có thể sinh hoạt nhiều nội dung hay một số nội dung hoặc sinh hoạt chuyên đề. Tôi cho rằng cần chú ý đến vấn đề này để sinh hoạt của chi bộ, cấp ủy cơ sở thêm thiết thực, cụ thể, rõ ràng. Một là nhiệm vụ chính trị ở cơ sở tương đối ổn định, cho nên 3 tháng, 6 tháng, 1 năm ra nghị quyết lãnh đạo toàn diện là đủ. Hiện nay, nhiều chi bộ, đảng ủy tháng nào cũng ra nghị quyết lãnh đạo toàn diện, nội dung, biện pháp lãnh đạo chung chung, lặp đi lặp lại rất hình thức và lãng phí, trong khi lại thiếu thời gian cho đảng viên học tập, tự phê bình và phê bình. Ngay cả với nghị quyết chuyên đề, ở xã Việt Thành, chúng tôi duy trì khi nào có nhiệm vụ khó, hay những vấn đề trọng yếu nhất thiết phải phát huy vai trò lãnh đạo của tổ chức đảng thì mới ra nghị quyết...

Hơn nữa, cán bộ văn phòng đảng ủy, tổ chức, kiểm tra, tuyên giáo, dân vận... ở cấp ủy cơ sở hiện nay đều bán chuyên trách nên việc dự thảo nghị quyết do bí thư đảng ủy trực tiếp chuẩn bị. Tôi đã tính thử, nếu cứ ra nhiều nghị quyết như một số nơi vẫn làm thì chỉ soạn thảo các loại nghị quyết thôi cũng hết thời gian, trong khi cấp cơ sở phải nói ít, làm nhiều, dành thời gian kiểm tra, đôn đốc thực hiện. HẢI THANH (ghi)

Đồng chí NGUYỄN VĂN NHỎ, Bí thư Chi bộ ấp 6, xã Vị Thủy, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang: Cần cải thiện chế độ cho cán bộ cơ sở 

leftcenterrightdel
 
Vai trò chi bộ là hạt nhân chính trị ở cơ sở, bí thư chi bộ phải đầu tàu gương mẫu, nhưng phụ cấp bí thư chi bộ quá thấp. Đối với đảng viên thường, phải làm công tác tuyên truyền, vận động quần chúng, phải gương mẫu, đòi hỏi là rất cao nhưng không kèm theo quyền lợi, đó là bất cập. Cho nên, điều tôi lo nhất là một số đảng viên gặp khó khăn về kinh tế cần giúp đỡ, nếu trong chi bộ không giúp được nhau, thì còn lãnh đạo được ai? Đối với những đảng viên là trưởng các đoàn thể ở ấp, công việc nhiều, thù lao cho cán bộ ấp quá kém, trưởng các đoàn thể 300-400.000 đồng trong khi công việc rất nhiều. Ví dụ ông “mặt trận”, người ta nói vui là trận nào cũng có mặt, mà phụ cấp mấy trăm nghìn đâu có đủ xăng xe. Thế hệ chúng tôi vì trách nhiệm với Đảng mà ráng sức làm, nhưng nếu không thay đổi thì mấy năm nữa tôi sợ không tìm đâu ra người làm cán bộ ở ấp.

THANH PHƯƠNG (ghi)